Wednesday, October 2, 2019

Tắm Suối ở Phi



Cali mấy hôm nay có những cơn mưa tầm tã, mưa gió vật lộn với nhau, quăng quật trên mái nhà, rung rinh ngọn cây, gào thét, rên rĩ qua khe cửa sổ, những âm thanh quen thuộc làm mềm lòng tôi. Tôi không thích mưa, cứ trời mưa là lòng tôi chùng xuống có lẽ vì tôi lớn lên với giọng ca Khánh Ly qua dòng nhạc TCS mà tôi nghe miệt mài những ngày mưa kéo dài ở VN. Không nhiều thì ít tâm tình tôi cũng bị ủy mị theo lời ca, tiếng hát đó!
Hồi còn đi học, cứ trời mưa là tôi lại đạp xe vòng vòng nghêu ngao mấy câu " Chiều mưa ngày nào, sánh bước bên nhau, tin yêu dạt dào, mộng ước mai sau..." mặc dù tôi chưa bao giờ được cùng nàng nào sánh vai hay chia dù dưới cơn mưa cả. Đó chỉ là một niềm ước mơ nhỏ nhoi của cậu học trò có quá nhiều tự ti mặc cảm.
Những ngày ở trại tị nạn tôi có được 1 cuộc tình rất thi vị, nàng lớn hơn tôi, kinh nghiệm đời hơn tôi và dĩ nhiên biết yêu cũng trước tôi. Thời gian tôi quen nàng chưa được 1 năm nhưng kỷ niệm thì ngập tràn. Khi chúng tôi ở bên Phi, tôi thường ra máy nước công cộng xách nước đầy lu cho nàng tắm và nấu cơm hàng ngày. Cuối tuần không phải đi học là tôi rũ nàng ra suối tắm và để trốn việc xách nước của mình. Hôm nay thấy thằng bạn post hình giòng suối trên Yosemite làm nỗi nhớ những lần tắm suối trở về ray rứt tim tôi.
Khi đi tắm suối chúng tôi thường leo lên thật cao gần đầu ngọn suối vì nước sạch hơn và nhất là vắng người hơn. Chúng tôi nhặt đá quanh suối xây thành 1 cái đập nhỏ, cho nước đủ dâng cao ngang ngực, rồi mới trào ra và chảy tiếp tục xuống dưới. Chúng tôi có khi ngâm mình trong suối hàng giờ, nàng hồn nhiên ca cho tôi nghe hết bài này tới bài khác... Một lần trên đường đến suối, tôi đi ngang 1 bụi hoa dại tim tím rất đẹp, khi nàng đang thưởng thức thú "tắm tiên", tôi lén đi trở lại và hái thật nhiều hoa này, chất đầy cả cái túi xách đem theo xong tôi leo cao hơn ngược dòng suối và lò đầu xem nàng có biết tôi đang ở trên không. Khi thấy nàng vẫn ngồi đó nghịch nước và đang miên man suy nghĩ điều gì, tôi lấy vài cánh hoa thả xuống nước cho nó trôi xuống chổ nàng ngồi. Nàng vẫn chưa để ý lắm cho đến khi thấy hoa tím phủ đầy quanh chổ nàng ngồi. Nàng ngạc nhiên thích thú nhìn lên ngược giòng suối và bắt gặp quả tang tôi đang cười khúc khích với nàng.
Tôi tụt xuống dốc và ngồi cạnh nàng, chúng tôi lặng bên nhau cho thời gian cứ trôi dần, đôi khi đùa giỡn ném những cành hoa qua lại với nhau như trẻ con. Tôi còn nhớ đang nằm lim dim bên bờ suối thì cảm thấy nhột nhột trên sóng mũi, tôi mở mắt ra thì thấy khuôn mặt tuyệt vời của nàng đang sát mặt tôi, tay nàng cầm 1 cành hoa vuốt nhè nhẹ trên mặt tôi...nàng cúi xuống gần mặt tôi hơn và thế là tinh tú quay cuồng, người tôi cứng đờ ra... Lần đầu tôi biết thế nào là nụ hôn tình yêu!
Tối đó tôi về trằn trọc cả đêm, không phải vì hương vị ngọt ngào của nụ hôn đầu đời, cũng không phải vì ngoài trời mưa gió bão bùng, hạt mưa rơi lốp đốp to hơn mưa đá trên mái tôn mà vì khắp người tôi đang ngứa ngáy kinh hồn. Thắp đèn lên xem tôi hoảng hồn khi thấy toàn thân mình nổi tửng mãng đỏ vì dị ứng. Thế là cả đêm tôi mất ngủ vì...gãi đờn và chỉ thiếp đi khi mãi gần sáng...
Tôi giật mình mở mắt khi thấy có gì âm ấm chạm vào da thịt mình. Nàng đang ngồi cạnh tôi, mắng yêu "Biết ngay mà, cứ ở đó nằm yên chịu trận. Sao không qua em lấy thuốc!" Nàng đưa tôi viên thuốc trăng trắng và ly nước, ra lệnh cho tôi uống ngay. Tôi chẵng cần hỏi han, cứ riu ríu làm theo lời nàng. Nàng đắp lên người tôi những cái khăn nhỏ đã được hơ ấm trên bếp than cho tôi bớt ngứa. Dặn sơ tôi thay khăn như thế nào khi hết ấm. Nàng cúi xuống nói khẽ "Hoa với hoét.. cho chừa nhé, em cũng ngứa khắp người tối qua. May có thuốc!" Nàng hôn nhẹ lên môi tôi, leo xuống cầu thang dặn vói "Lát em đem cháo qua cho ăn, ngủ tiếp đi!"
Hạnh phúc nhẹ nhàng dâng trong hồn tôi. Cám ơn những đóa hoa tim tím đã giúp tôi biết thế nào là mật ngọt của tình yêu. Tình yêu nào cũng có mật ngọt, cũng có những dỗi hờn, dằn vặt...Tình yêu dù chỉ là một thoáng trong đời, đôi khi cũng làm mình nhớ nhung suốt đời với những nên thơ của nó!
Mưa rơi, mưa rơi
Tình nào ra khơi
Hồn nào chơi vơi
Tình hoài trong tôi

No comments:

Post a Comment