Em như một nụ hồng cầu mong chẳng lạnh lùng.
Em như một ngày Mộng mà ta Hằng ngại ngùng,
Sẽ ru ta nghìn nhớ một ngày thoáng mây đưa.
Chuyện tình đă như mơ ...
Hắn thẫn thờ quăng tấm thiệp cưới lên bàn. Tuy là đã biết trước nhưng hắn vẫn không chịu nổi cái nỗi đau của sự mất mát. tiếc nuối đang lạnh lùng bước vào tim hắn bằng những gót giầy cao gót nhọn hoắc. Từ ngày quen nàng, nàng vẫn luôn hát bài "Hối Tiếc" cho hắn nghe, nhưng hắn vẫn ỷ y, đâu có nghĩ là nàng muốn nói với hắn là cứ vui với hiện tại đi vì "Ngày còn có nhau, đă biết không thành đâu!"
Đi ra khỏi hành lang của máy bay, hắn thấy nàng đang đứng chờ hắn với nụ cười thật tươi trên môi, Hắn cứ bủn rủn cả người vì đã bốn năm rồi hắn mới được thấy lại nụ cười đó, đôi mắt long lanh ấy. Cả một trời kỷ niệm cuồn cuộn đổ về. Hắn rảo bước tới giang tay tính ôm nàng, chợt một thanh niên cao lớn đưa tay ra bắt tay hắn và nói "Đi đường mệt không ông? Cũng may máy bay không bị trễ nhễ!" Cái giọng Bắc Kỳ nghe thật...thấy ghét! Anh thanh niên đó là chồng sắp cưới của nàng đỡ cái túi sách trên tay của hắn và thoải mái bước giữa hắn và nàng ra xe.
Thế đấy, cuộc tình bên đảo của hắn kết thúc bằng 1 tấm thiệp hồng, báo tin em đi lấy chồng. Hắn qua trước ngày đám cưới vài hôm và đi thăm gia đình nàng. Bố nàng cứ nhìn hắn chầm chập và gạn hỏi tại sao hắn lại qua đây vì có lẽ sợ hắn phá đám ngày đám cưới đứa con gái rượu của ông.
Nàng giới thiệu cô em họ cũng là phù dâu của nàng làm hướng dẫn viên cho hắn những ngày hắn ở đó. Con bé cũng dễ thương và lanh lắm. Chỉ cần đi lòng vòng 1 ngày là con bé đã biết tỏng tòng tong về hắn và cô chị họ của mình. Con bé nói “Anh đừng buồn, chỉ quen anh ấy từ VN rồi, qua đây bao nhiêu năm anh vẫn đợi chỉ. Chỉ cứ thoái thác mãi cho tới khi chỉ ra trường rồi mới chịu làm đám cưới đấy!” Hắn nghe mà lòng đau như thắt, thì ra nàng cũng ráng kéo thời gian chờ hắn công thành danh toại và qua hỏi cưới nàng, nhưng hắn vì ham chơi, ăn học chẳng ra đâu vào đâu, công việc cũng chả ra gì nên nàng nãn quá thôi lấy chồng phứt cho xong!
Ngày đám cưới, hắn cũng phụ giúp chụp hình, nhưng phần lớn hình hắn chụp chỉ là hình nàng. Hắn say mê bấm máy, cố gắng ghi lại từng nụ cười, khóe mắt, vành môi của nàng vì hắn biết rằng từ giờ trở đi đó chỉ là những gì hắn còn có được mà thôi! Trước giờ nhà trai tới, hắn vẫn còn đứng loay hoay trong phòng nàng. Cô phù dâu sau khi đội cái khăn đống và khoác cái áo ren mỏng lên người nàng, quay qua nháy mắt nói với hắn "Anh chụp thêm cho chị vài tấm đi, nhà trai sắp tới rồi. Em đi lấy ly nước cho chỉ!" Cô bé quay ra khép cửa lại, hắn đưa máy lên bấm cho nàng vài tấm, xong im lặng ngắm nàng. Hắn nghe con tim hắn thở dài “Nàng đẹp thật!”
Nàng kêu hắn đeo hộ đôi găng và nàng chợt nắm lấy tay hắn, kéo sát vào và đặt 1 nụ hôn nhẹ lên má hắn. Hắn hốt hoảng "Ấy chết, ai mà thấy thì sao?" Nàng mỉm cười "Thì đã sao nào, nhưng mà cũng đừng mơ mộng nhé! Nụ hôn cuối cùng đấy!" Hắn còn đang chơi vơi thì cô em họ đã trở vào nhìn hắn cười một nụ cười tinh quái!
Tối đó hắn uống thật nhiều, ông bố cô dâu cứ thỉnh thoảng lại tới bàn "Cháu không sao chứ? Đừng uống nhiều quá nhé!" Ngày ở đảo, ông cụ vẫn xưng hô xách mé "Mày, mày , tao, tao" chứ có bao giờ gọi hắn bằng cháu ngọt ngào như thế bao giờ đâu.
Con bé em họ thì cứ kè kè lấy hắn bỏ mặc thằng phù rễ lang thang ở bàn nào đó. Tới giờ tan tiệc, thấy hắn hơi lạng quạng, cô dâu phụ dành lái xe đèo hắn về lại cái apartment studio nhỏ xíu của vợ chồng nàng. Hắn say quá nên lăn đùng ra dưới thảm đánh một giấc ngay lập tức.
Khoảng nửa đêm, hắn chợt thức giấc, vì uống quá nhiều bia, bụng hắn óc ách cần tìm chỗ xã. Hắn rón rén đi vòng quanh căn phòng nhỏ tìm restroom, nhưng khổ thay căn phòng chỉ có 1 cái restroom mà nó lại ở trong phòng của cô dâu, chú rể và hai người đó thì lại đang động phòng hoa chúc làm sao hắn dám gõ cửa để vào?
Trên ghế sofa gần đó, cô dâu phụ nằm cuộn tròn trong tấm chăn. Hắn bối rối nhìn quanh… Cái giống mà mình càng nín, thì nó lại càng muốn tuôn trào. Hắn vặn vẹo người, đi tới, đi lui mãi vẫn không biết làm sao. Hắn mở cửa cái để ra đằng trước thì ôi thôi cái apartment nhìn ra đường lớn, không có một chỗ nào để hắn có thể núp tạm để có thể giải quyết niềm riêng một cách kín đáo cả. Bước vào trong thì cô dâu phụ lại thức dậy và hỏi "Anh đi đâu thế?" Hắn chỉ muốn vọt miệng nói "Đi kiếm chỗ giải quyết bầu tâm sự!" Nhưng hắn nín kịp chỉ nói "Ồ trời nóng quá, anh mở cửa ra tí cho mát!" Con bé nheo mắt nhìn hắn một cách khó hiểu và quay mặt vào trong ngủ tiếp.
Hắn nằm xuống góc nhà một hồi nghe tiếng thở đều đều của cô dâu phụ, hắn lồm cồm ngồi dậy đi vào phía bếp, loay hoay tìm phương cách. Từng giọt mồ hôi lăn dài trên trán hắn. Hắn cố gắng hít thở từng hồi thật dài để đàn áp sự nổi dậy đòi hỏi được quyền giải phóng của cái thận hắn. Mở tủ lạnh ra, hắn chợt sáng mắt khi thấy một chai Pepsi loại 1 lít còn non nữa chai. Hắn hối hả mở nút chai, đổ phần còn lại vào sink và loay hoay tìm cách trút bầu tâm sự…
Đêm khuya thanh vắng, chỉ có tiếng thở nhè nhẹ của cô dâu phụ ở ngoài sofa và tiếng ngáy của chồng nàng từ phòng trong vọng ra. Không gian như đồng lõa với hắn, thật là im lặng để hắn thi hành nhiệm vụ. "Xèèè..." Hắn lập tức nín thở, “Trời ạ sao mà nó kêu…to thế?” Nhanh trí hắn mở vòi nước trong sink hy vọng tiếng róc rách của nước thật sẽ che đậy được cái tiếng rón rén của nước kia đi. Đồng thời hắn cố gắng vận nội công để "điều chỉnh âm thanh vừa... khỏi nghe" của hắn.
Một giọng ngái ngủ vang lên "Anh làm gì vậy?" Cô dâu phụ nghe tiếng nước chảy, thức dậy hỏi hắn. Hắn thót tim, gồng mình tựa hai cánh tay lên thành cái sink, bế môn tỏa cảng ngay lập tức và cố gắng lấy giọng bình thường trả lời "Ô không có gì, anh khát nước, rửa cái ly uống miếng nước thôi, em ngủ tiếp đi!" Ngưng 1 tí hắn lại vận dụng mười thành công lực để cho những giọt lăn tăn chảy ra thật chậm và thật nhỏ. Chưa bao giờ hắn lại thấy thời gian dài như thế. Mỗi ngày làm động tác này hắn có bao giờ để ý là bao lâu đâu? Cái chai càng ngày càng nặng hơn, hắn lo sợ lỡ mà tuột tay, cái chai rơi xuống là khốn khổ cuộc đời!
Con bé phù dâu lại trở mình khi hắn vừa trút xong giọt tâm sự cuối cùng. Hắn thở phào, nhè nhẹ đặt cái chai vào sink và cẩn thận vặn nút chai lại thật chặc. Bây giờ thì lại không biết dấu cái chai vào đâu bây giờ? Hẳn với tay mở tủ lạnh xong vội lắc đầu đóng cửa tủ lại ngay. Nhìn quanh 1 hồi, hắn đành đem cái chai nhét vào cái túi xách của hắn, xong yên tâm đánh một giấc tới sáng.
Đang ngủ hắn cảm thấy nhột nhạt ở mũi mình, hắn đưa tay gãi và mở choàng mắt ra, con bé phù dâu tay đang cầm cọng tóc ngoáy ngoáy lỗ mũi của hắn. Con bé cười phì nói “Anh ngáy to quá, chả ngủ nghê gì được cả. Sáng rồi dậy đi! Anh chị của em đi hưởng tuần trăng mật rồi, nói em pha cà phê cho anh rồi lát em đưa anh ra phi trường sau!" Hắn uể oải ngồi dậy với tay lấy cái túi xách đi vào phòng tắm. Nhìn khuôn mặt héo úa của mình trong gương hắn vừa nghĩ tới nàng, vừa bôi kem đánh răng miệng thì hát nho nhỏ:
"Em như giọt rượu nồng dìu ta vào cuộc mộng.
Em như vạt lụa đào quyện ta lời thì thào,
Sẽ qua đi ngày tháng tình rồi cũng xa xưa, Buồn ...!"
Hắn chợt nhớ tới cái chai Pepsi vội mở túi ra định bụng thủ tiêu tang vật thì lạ quá không thấy cái chai đâu nữa cả? Hắn đổ hết cả cái túi xách ra cũng chả thấy cái chai nào. Hắn bối rối không biết mình ngủ hay mơ? Hắn bóp trán cố gắng nhớ lại và nhớ chắc hắn để cái chai vào trong túi xách trước khi ngủ mà. Không biết hỏi ai mà cũng chả dám hỏi ai, hắn đành im luôn!
Xe ngừng bên lề đường của phi trường, con bé phù dâu nghiêng đầu qua cửa sổ xe hóm hĩnh nói với hắn "Mai mốt em qua Cali, anh phải hứa dẫn em đi chơi đấy nhá! Hắn giã lã "Ừ thì cứ cho anh biết trước, anh sẽ...trốn!” Con bé "Hứ"một cái rồi nói "Anh dám? Anh mà trốn là em sẽ mách chị là anh… lấy cái chai Pepsi của chỉ đấy nhá!” Nói xong con bé cười khanh khách sang số xe vọt đi mất trước khi hắn kịp ngậm cái miệng đang há hốc của hắn lại!
Vài năm sau, hắn lại khăn gói đi đám cưới của cô phù dâu, lần nầy kinh nghiệm, hắn mướn khách sạn ở cho chắc ăn, kẽo không lại phải kiếm 1 chai Pepsi khác thì lại phải dính vòng lẫn quẫn với 1cô phù dâu khác thêm vài năm nữa thì tiêu đời trai! #knmagic

No comments:
Post a Comment