Wednesday, October 2, 2019

Khai bút đầu xuân Kỷ Hợi 2019



Khai bút đầu xuân biết viết gì? Ở cái tuổi 57 ở VN ngày xưa đã được cung kính gọi là cụ rồi. May là tôi ở Mỹ, 57 tuổi vẫn còn trẻ chán, vẫn còn phải cày miệt mài để trả bills. Không biết từ bao nhiêu lâu rồi, chắc cũng hơn cả chục năm nay tôi đã sống "debt free" tức là chả nợ nần gì ai, bill tháng nào, thanh toán tháng đó, không trả góp, không thiếu nợ…. Tôi không thích thay đổi cùng chả ưa rắc rối. Nói theo kiểu Mỹ là nếu nó không có gì trục trặc, thì đừng đụng đến nó. Ngày tôi lấy vợ, tôi vẫn ở với bố mẹ tôi vì tôi nghĩ việc quái gì phải dọn ra? Mặc kệ bạn bè tôi khuyên bảo, tôi vẫn ở lỳ! Thế là đời phải dạy cho tôi 1 bài học ...”nhớ đời”!
Ngày tôi dọn ra, bà cụ cho 10 ngàn, bạn tôi cho tôi mượn thêm 10 ngàn, khi nào có thì trả, trả lắt nhắt cũng không sao. không cần trả 1 lúc. Thế là tôi có đủ để down payment cho căn nhà. Tôi còn nhớ ông cụ tôi hay nói, "Cung nô bộc nhà này không tốt, chơi với bạn bè hay bị phản." Tôi thì lại không tin như vậy. Từ ngày tôi ra đời ở lứa tuổi 15, 16 tôi đã sống nhờ bạn. Họ hàng, bà con không giúp tôi nhiều bằng bạn bè tôi. Khi tôi hoạn nạn, quý nhân tới với tôi là những người bạn tôi. Khi tôi kiệt quệ, bạn tôi là những người nâng tôi đứng dậy và giúp tôi lấy lại được những tự tin trong cuộc sống. Đời tôi thật may mắn vì tôi có được rất nhiều bạn tốt, sẵn lòng giúp đỡ tôi mà không bao giờ đòi hỏi tôi phải trả lại điều gì.
Từ những ngày tôi trốn Nghĩa Vụ Quân Sự ở VN, không người bà con nào dám chứa tôi vì sợ liên lụy thì tôi có thằng bạn sẵn sàng cho tôi về nhà nó ngủ mỗi đêm mặc kệ gia đình nó than phiền là làm như vậy có thể sẽ liên lụy cả gia đình. Định cư ở xứ Mỹ này, tôi mắc nợ cũng khá nhiều người. Nợ tiền dễ trả. Nợ tình, nợ nghĩa khó trả, hoặc có thể nói không bao giờ có thể trả hết. Tôi chỉ biết nếu trả không được thì tôi trả bằng cách khác. Mỹ nó gọi là “Paying Forward”. Có nhiều người họ giúp tôi nhưng tôi không hề biết họ là ai hoặc không có cách gì kiếm lại được họ. Tôi chỉ còn mỗi cách là giúp người khác với hy vọng là điều đó sẽ làm cân bằng những ân tình tôi đã được ban bố.
Như đã nói lúc đầu, tôi không thích thay đổi trừ khi bị bắt buộc và khi bị bắt buộc và tôi đã quyết tâm thì dường như mọi chuyện đều xảy ra như là đã được xắp xếp từ trước. Ở cái tuổi 57 mà tôi phải quyết định mua nhà, thay đổi chỗ ở thì thật là một chuyện chẳng đặng đừng. Tôi lại may mắn có những người bạn sẵn sàng đứng ra giúp 1 tay, từ việc coi giấy tờ cho đến giúp đỡ làm sao để tôi mua được căn nhà vừa ý, mượn được cái "loan" thật rẽ.
Tôi rất ghét đọc giấy tờ , gần như tôi chả bao giờ đọc giấy tờ, giao kèo, tôi thường tìm người nào chuyên về việc đó và nếu người đó đồng ý là tôi … đồng ý theo. Tại sao phải đi ngược lại ý kiến của người chuyên môn phải không quý vị?
Căn nhà tôi ở hơn 20 năm nay, bây giờ đã tới lúc tôi phải chia tay với nó. Tôi thương từng viên gạch, từng dấu đinh tôi in dấu ở căn nhà này. Hai đứa con tôi sinh ra và lớn lên ở đây, căn nhà này đã từng là một nơi dung thân tuyệt vời của gia đình tôi. Bây giờ ân tình đã xong, tới lúc chúng tôi từ biệt nó, một điều không phải dễ, nhưng đã đến lúc phải ra đi để tìm một bình an cho tâm hồn.
Thành thật cảm ơn những người bạn đã giúp đỡ tôi trong việc này. Tôi biết bạn giúp tôi hoàn toàn không vụ lợi mà tất cả chỉ là vì bạn là bạn tôi và đối với bạn đó là chuyện thường tình nhưng đối với tôi đó là một chuyện tôi rất là trân trọng! Phải nói thật là tôi vô cùng may mắn khi có những người bạn sẵn sàng giúp tôi khi tôi cần. Những người bạn sẵn sàng ở cạnh tôi khi tôi đương đầu với nghiệt ngã và đưa tay để nâng tôi lên khi tôi quị té. Nếu có ai nói bạn bè chỉ là tạm bợ thì tôi xin nói bạn bè là một yếu tố cần thiết trong cuộc đời, nếu bạn nghĩ bạn không cần bạn bè thì có lẽ bạn đang tự dối lòng mình đấy!
Năm nay năm Kỷ Hợi, kỵ tuổi tôi, tôi lại gặp sao xấu Thái Bạch chiếu mạng, hao tài, tốn của, nhưng tiền bạc là vật ngoại thân, miễn sao tôi vẫn còn những người bạn quý, những người bạn học chung trường, tuy là trước đó tôi chả biết họ là ai, nhưng bây giờ tôi đã quen biết họ và để có được một giao lưu tình cảm đậm đà, thật sự tôi cũng chả cần gì hơn. Con cái lớn lên rồi nó cũng sẽ rời xa mình. Bố mẹ già rồi cũng về cõi tiên. Anh, Chi, Em cũng có cuộc sống riêng của họ ... Nhìn quanh thì mình còn gì ngoài những đứa bạn bè nó đem lại nụ cười, niềm vui cho mình khi những người thân quanh mình không còn ở đây....
Chúc các bạn năm con Heo tiền bạc, hạnh phúc, sức khỏe tràn vào như nước.. còn ra thì lĩ rĩ từng cent một thôi nhé!
Tản mạn ngày Xuân... Mồng Một Tết Kỷ Hợi 2019

No comments:

Post a Comment