Wednesday, October 2, 2019

Tình Mình Cái Răng


Nắng hanh vàng mơn man hàng lá đỏ
Nhỏ tay trần giơ khẽ chạm hồn ta
Rồi hờ hững cõi tình xa mờ lối
Ngõ tối về...nhỏ lạc mất tình ta
Cắm xong bình hoa hồng trên bàn và đặt cái bánh ngay ngắn vào tủ lạnh, Hắn khui chai bia, tự thưởng cái công "vất vã" đi mua quà sinh nhật ở Cosco cho vợ. Hai mươi lăm năm qua, Hắn vẫn tặng hoa cho vợ Hắn, mặc dù Hắn có nói với nàng trước khi cưới là sau ngày cưới, đừng mong chờ anh tặng hoa hoài nhé. Nếu anh không có tiền là anh không có mua đâu nha. Nàng chỉ mỉm cười và bảo “Sao cũng được" thế thì bảo sao Hắn không mua hoa tặng nàng mỗi sinh nhật cho được, khi đàn bà nói “Sao cũng được” tức là “gì” thì anh nào có vợ rồi cũng đã biết
Hắn còn nhớ rất rõ, bốn mươi năm trước vào một buổi tối Sài Gòn bị cúp điện, Hắn đi dự đám cưới của cô em họ. Đám cưới bình dân, cái bàn dài Hắn ngồi có khoảng 20 người, được kê ngay lề đường trước cửa nhà ở đường Trần Hưng Đạo, Chợ Lớn. Hắn chẳng nhớ có những món ăn gì, chỉ biết hôm đó, Hắn được dịp uống bia hơi không tốn tiền, nên Hắn nốc vô tội vạ. Hắn biết có vài người trong bàn nhưng Hắn cứ cười nói huyên thuyên, cụng ly lia lịa. Một hồi, Cô dâu tới chào bàn và nheo mắt hỏi Hắn bằng một giọng Huế rất là dễ thương "Nãy giờ ông có làm bạn tui sợ không? Dung hiền lắm đọ nha, đừng làm cổ sợ nha. Khó lắm mới rũ được Dung ra khỏi nhà đọ!”
Hắn giương cặp mắt say say, xỉn xỉn quay qua hỏi cô dâu "Dung? Ai là Dung?” Cô dâu gắt lên “Chu choa mạ ơi, ngồi cạnh người đẹp nãy giờ mà không biết?” Lúc đó Hắn mới nhìn kỹ người con gái có cặp mắt long lanh, khuôn mặt trái soan với làn da thật là trắng. Nàng có một vẻ đẹp lai lai, rạng ngời dưới một mái tóc dài quá vai. Hắn dụi mắt, lắc đầu vài cái cho tỉnh rồi cười cầu tài "Ô, xin lỗi Dung nhe, nãy giờ mãi vui quên tự giới thiệu.” Hắn không nhớ Hắn giả lã những gì, chỉ biết Dung chỉ cười cười, hoặc cúi đầu nhìn xuống bàn để tránh cặp mắt của hắn cả đêm.
Gần 9 giờ đêm, Dung đứng dậy muốn về, Hắn nắm tay nàng kéo lại. Hắn lúc đó đã say lắm rồi, nhưng có lẽ vì sức trai 18, Hắn chưa lạng quạng lắm. Hắn năn nỉ Dung ngồi nán lại thêm rồi tối Hắn sẽ đưa Dung về. Hắn còn nhớ ánh mắt nàng lúc đó toát ra vẽ sợ hãi cực kỳ, nhưng nàng vẫn lặng lẽ ngồi xuống. Sau này Hắn mới biết, nàng nán lại vì nàng hy vọng Hắn uống thêm, say khướt rồi lăn đùng ra đó, là nàng sẽ cao bay xa chạy ngay.
Càng uống, Hắn càng hăng, vung tay, múa chân, đứng lên, ngồi xuống, thỉnh thoảng mất thăng bằng lại ngã vào người Dung. Dung mặc váy ngắn màu xanh lá cây đậm, dưới ánh đèn dầu lung lay, Hắn thấy cặp đùi nàng thật là trắng. Nàng chắc bắt gặp cặp mắt cú vọ của Hắn đôi ba lần, nên nàng ngồi rất cẩn thận, hai tay để trên đùi, mỗi lần thấy Hắn nghiêng người về phía nàng là nàng lại giơ hai cánh tay lên thủ thế để đỡ Hắn.
Tới 10 giờ Dung biết Hắn không say đến gục được nên nàng lại kiếu về. Hắn dõng dạc đứng lên, 1 tay nâng ly bia hơi, yêu cầu mọi người cụng ly lần chót để Hắn đưa Dung về. Một tay Hắn nắm chắc cánh tay Dung không cho nàng đứng dậy. Vì nốc cạn ly bia một cách vội vã nên Hắn bị sặc và ho lên 1 cái. Hắn chợt thấy một vật gì từ trong miệng mình bay vọt ra ngoài.
Vài hôm trước khi đi ăn đám cưới, Hắn đi nha sĩ để nhổ cái răng cửa bị gãy 1 nữa vì bị thằng Phường Đội tặng cho 1 báng súng tháng trước. Ông nha sĩ có cho Hắn mượn 1 cái răng tạm để che lấp cái khoảng trống vô duyên mỗi khi Hắn cười, vì là răng tạm nên không dính chắc lắm, thỉnh thoảng nó cứ muốn bức gông xiềng để nhào ra làm Hắn cứ phải luôn đưa tay lên kìm lại. Khi Hắn nhận thức được rằng cái răng giả đã văng ra khỏi miệng mình, ma men trong người Hắn ngay lập tức rút đi hết, chỉ để lại mình Hắn với niềm cảnh giác cao độ rằng cái răng giả của mình vừa ca bài “Vùng lên hỡi các nô lệ ở thế gian...” đào ngũ khỏi miệng mình.
Hắn ngồi phụp ngay xuống ghế, dương cặp mắt thao láo lên nhìn quanh quẫn xem cái răng chết tiệt nó nằm đâu. Tay kia Hắn vẫn nắm ghì lấy tay Dung, không cho nàng di chuyễn. Dung vừa mắc cỡ, vừa bối rối, cũng chỉ biết ngồi cứng đơ, không biết Hắn còn dỡ trò gì nữa. Cặp mắt Hắn như sao xẹt, lướt quanh mặt đất, xông lên mặt bàn một cách vô vọng vì trên bàn thì chén bát ngổn ngang. Dưới đất thì xương gà, xương vịt, lổn nhổn cùng với mấy con chó đang tranh ăn.
Hắn hoàn toàn tỉnh cơn say, môi mím chặt, mắt quắt lên vì tức giận khi không thấy cái răng của nợ đâu cả. Thấy cặp mắt Hắn long lên sòng sọc, Dung sợ quá, kéo Hắn ngồi xuống “Anh kiếm cái gì vậy?” Hắn nhìn nàng, lắc đầu, môi vẫn mím chặt, làu bàu trong miệng “Không có gì, chờ tí đi!” Hắn lại đưa mắt nhìn xuống thì lần này “À HA…cái răng trắng ngà, lấp lánh vì ánh đèn dầu phản chiếu, nổi bật trên nền vải xanh lá cây đậm của cái váy ngắn của nàng. Không kịp suy nghĩ, bàn tay Hắn phóng tới còn nhanh hơn “Đoàn Dự” phóng “Nhất Dương Chỉ”, dùng hai ngón tay giở chiêu "Nhị Thiên Đường" chộp ngay cái răng đang chơ vơ trên váy nàng nằm ngay chỗ hiểm hóc nhất và bỏ ngay lại vào miệng mình. Không biết vì Dung quá mắc cỡ hay võ công Hắn quá cao cường mà nàng không hề có phản ứng gì với việc Hắn vừa chạm vào đùi nàng.
Từ đại lộ Trần Hưng Đạo về Cư Xá Lê Đại Hành, có một con đường nhỏ cắt ngang, đi như thế sẽ bớt được một đoạn đường dài, nhưng hơi tối. Dung thấy khuya rồi nên bắt buộc phải cho Hắn đạp xe theo cùng. Gió mát hiu hiu thổi, khiến cơn say của Hắn trở lại. Hắn đạp xe cạnh Dung mà cứ lạng quạng nghiêng qua, nghiêng lại, chạm vào vai nàng mãi. Dung rướn người đạp xe nhanh lên vì nàng thật sự muốn về tới nhà càng nhanh, càng tốt để trốn thoát cái tên "mất nết" này!
Tới đầu hẽm, Dung ngừng lại "Cảm ơn anh nha, tới đây Dung vào được rồi". Hắn tuy say nhưng vẫn biết là nàng không muốn cho Hắn biết nhà nên Hắn vẫn nằng nặc theo vào tới cửa. Dung miễn cưỡng để Hắn đi theo. Tới trước 1 con hẽm rất nhỏ, chỉ vừa đủ 1 chiếc xe đạp đi vào, Dung nói "Tới rồi, anh về đi!" Dung nhất quyết bắt Hắn phải quay xe đạp đi thì nàng mới vào. Hắn đành chào Dung và đạp xe đi. Quay đầu lại Hắn thấy Dung vội vã dắt xe đi vào ngõ tối. Tuy Hắn đã say khướt, nhưng Hắn vẫn còn tỉnh táo để vòng xe lại, núp vào 1 bên tường và ngó theo Dung cho đến khi cửa sau của nhà nàng mở và nàng đi vào. Hắn lập tức đếm 1, 2, 3 ,4.... Bốn căn nhà! Hắn cong lưng đạp ra đằng cửa trước và đếm 1, 2, 3, 4...Đây là nhà nàng đây. Hắn nhíu mắt nhìn cho kỹ số nhà xong đạp xe một mạch qua nhà thằng bạn cách đó vài con đường. Đập cửa rầm rầm, Hắn nói "Mày cho tao mượn cây viết! Ngay!" Hắn hí hoáy viết lên cánh tay "28 Cư Xá Lê Đại Hành".
Hắn hân hoan đạp xe trở về nhà cô dâu dự tiệc cưới. "Trên đường về nhớ đầy..." Hắn lãm nhảm ca, cơn say đã thật sự nhập vào Hắn vì Hắn không còn lý do gì để kiểm soát mình nữa. Băng qua con đường Nguyễn Tri Phương, mùi tanh nồng nặc từ chợ cá Trần Quốc Toản giúp Hắn tỉnh lại đôi chút, quẹo vào con đường tắt trở về đường Trần Hưng Đạo, Hắn thấy lòng mình vui vui vì không ngờ hôm nay Hắn lại quen được với 1 con bé xinh và hiền như thế. Hắn cười hăng hắc, đạp xe nhanh lên và khoái chí gào to "Chưa gặp em tôi đã biết rằng có nàng thiếu nữ đẹp như...Dung" tiếp theo là một tràng cười khoái chí. Vừa toét miệng cười là Hắn cảm thấy ngay một vật gì vừa bay ra khỏi miệng Hắn. Hắn giật thót người...Cái răng khốn kiếp lại tìm đường vượt ngục…
Rééét...Hắn hãm phanh và lập tức quay lại kiếm cái răng của mình.... Con đường tối thui, gặp ngày cúp điện, Hắn lại quá say rồi, nhìn quanh quất một hồi, Hắn nãn lòng chiến sĩ, đành lết thết đạp xe về với cõi lòng u uất, thế là hết mong gặp lại nàng. Tối đó Hắn ngủ lại ở nhà cô dâu. Sáng sớm tinh mơ, Hắn choàng tỉnh dậy, lay thằng bạn thân Tuấn Ngỗng "Dậy, dậy...mày phải đi với tao". Tuấn Ngỗng càu nhàu nhưng cũng lồm cồm bò dậy đi với Hắn. Hai đứa đạp hết ga lại quãng đường tối qua Hắn bị rớt răng và bắt đầu tìm kiếm. Hắn hoãng hốt khi thấy hai bên đường các cô quét đường đã có mặt và cứ cách vài căn nhà lại có 1 chiếc xe rác kéo tay đứng chờ. Tuấn Ngỗng nhìn Hắn cười đều giả "Nếu em hỏi là sao tối qua thấy mày có răng, thì mày cứ nói tự cúp điện đấy em ạ là xong chứ gì!" Hắn vừa loay hoay tìm, vừa chưởi thề "Mày câm cái mõm mày lại đi nhé!"
Thấy hai thanh niên cứ đi tới, đi lui như tìm kiếm cái gì, một cô quét đường hỏi "Mấy cậu kiếm cái gì hả?" Hắn mắc cỡ quá, không biết phải nói sao, cứ cúi gầm mặt xuống đường tìm. Tuấn Ngỗng ngồi xoãi dài hai chân trên chiếc xe đạp course của hắn vừa cười khà khà vừa nói "Nó rớt cái răng giả của nó đó chị ơi..." Cô quét đường cầm cái nón lá phe phẩy rồi nói "Răng dzàng hả?" Tuấn được dịp cười phá lên "Răng giả thôi chị ơi. Sáng nay nó đi thăm bồ, không có răng làm sao gặp được?" Hắn ngượng chín người nhưng vẫn không dám nói gì. Cô quét đường nói "Dzậy mà tưởng răng dzàng...Nè...Tui gom rác hết rồi, nhưng chưa hốt vào xe, đâu cậu thử kiếm trong mấy cái đống lá tui "dzun" lại xem sao?" Hắn nhào vội tới từng đống lá chị quét đường chỉ và bới tung toé như gà kiếm mồi. Sau một lúc, hắn reo lên " Đây Rồi!" Hắn la lên mừng rỡ khi thấy cái răng nằm lẫn lộn với đống lá vàng. Hắn nhặt vội lấy nó, bỏ vào túi áo, cảm ơn chị quét đường và hối hả đạp xe về nhà bỏ mặc Tuấn Ngỗng đứng đó. Tuấn Ngỗng gọi với theo xong lắc đầu khi không thấy Hắn quay lại, Tuấn Ngỗng quay xe đạp về hướng nhà mình ở gần Ngã Ba Ông Tạ.
Về tới nhà, xông vào buồng tắm, Hắn móc túi vất cái răng vào chậu thau rửa mặt. Mở vòi nước chảy vào chậu, rửa mặt, đánh răng. Đầu óc miên man suy nghĩ xem lát nữa mình sẽ rủ nàng đi uống cà phê ở đâu. Thay quần áo xong, chải đầu, Hắn tiện tay cầm thau nước đổ ộc vào cầu tiêu. "CHẾT!!! Cái răng!” Hắn sực nhớ cái răng còn trong chậu và đã theo giòng nước vào cầu tiêu. Hắn thừ người nhìn cái bồn cầu, tức giận vung chân đá cho nó 1 cái. Cú đá ngu xuẩn làm Hắn đau điếng. Hắn ngồi xuống xoa bàn chân và chợt thấy cái răng nằm ngay cạnh góc cầu tiêu, thì ra số Hắn còn may mắn, sức nước đẩy cái răng trúng thành cầu và văng ra ngoài. Hắn vội vàng nhặt lấy cái răng, lấy bàn chải kỳ cọ thật sạch. Hắn còn kỹ càng đun 1 tí nước sôi rồi ngâm cái răng vào cho… chết vì trùng!
Phật gia cho rằng, ở kiếp này, người với người gặp nhau là do duyên nợ từ kiếp trước, vợ chồng và con cái gặp nhau cũng là như vậy. Hắn không muốn tin không được, vì hôm đó Hắn mà không tìm lại được cái răng thì chả bao giờ Hắn trở lại tìm Dung. Bao nhiêu người Hắn từ giã trước khi Hắn vượt biên, chỉ có mình Dung tới chia tay Hắn ngày Hắn bước xuống tàu mặc dù hai đứa chưa bao giờ đi chơi riêng với nhau một ngày nào. Mười năm Hắn lưu lạc xứ người thơ từ gửi về cho Dung chị vỏn vẹn vài cái. Nàng vẫn lui tới thăm nom bố mẹ Hắn theo lời Hắn gửi gấm nàng ngày Hắn ra đi. Cái Duyên, cái Nợ như thế nào Hắn không biết nhưng cái răng Hắn biết nó đóng vai trò then chốt trong cuộc tình của Hắn và Dung.
Hắn chưa bao giờ kể chuyện này cho vợ Hắn nghe. Bốn mươi năm rồi, Hắn vẫn nhớ như mới hôm qua. Con Hắn hỏi sao bố tặng mẹ hoa hồng đỏ và vàng chung vậy? " Hắn nói "Hoa Hồng Đỏ là tượng trưng cho tình yêu nồng thắm và Hoa Hồng Vàng tượng trưng cho tình bạn. She is the love of my life and also my best friend"
Ánh đèn đường mơn man bờ vai nhỏ
Nhỏ tay trần nắm chắc cái ghi đông
Xông vội vã chạy ngay vào ngõ tối
Tối ta về...rớt mất cái răng yêu

No comments:

Post a Comment