Quay tới, quay lui, nằm đầu nầy xong xoay đầu kia trên cái ghế sofa nãy giờ hắn vẫn chưa tìm được cái sweet spot để dỗ giấc ngủ. Căn nhà AirBnB cả đám LQD mướn để ở cho dịp reunion này thật là to, ba bốn tầng lầu, mười mấy phòng ngủ. Đi lên đi xuống không khéo lạc như chơi. Bây giờ đã quá nữa đêm. ai về phòng nấy. Hắn lẽ ra ở nhà khác nhưng thằng bạn tài xế của hắn phải về hầu vợ và không vòng lại để đón hắn nên bây giờ hắn phải ngủ đỡ ở đây 1 đêm. Căn phòng khách êm vắng, bao quanh toàn bằng cửa kiếng, thỉnh thoảng lại vài cơn gió tìm được kẽ hở lẽn vào trong phòng làm hắn cảm thấy lành lạnh xương sống.
Mùa Thu ở Virginia lạnh hơn Cali rất nhiều. Gió ngoài đường quăng quật những cành cây làm chúng oằn oại, uốn éo như những bóng ma chập chờn trên cửa kiếng. Hắn cảm thấy sờ sợ nên xoay lưng ra ngoài, mặt hướng vào thành ghế cố gắng dỗ giấc ngủ. Được vài phút, hắn cảm thấy cái gáy hắn rờn rợn. Một cảm giác rất là lạ như là có một cặp mắt nào đang chăm chú theo dõi hắn. Hắn rùng mình quay lưng lại nhìn ra cửa kiếng. Những bóng cây đen thui vẫn chập chờn, múa may ngoài cửa như trêu ngươi hắn. Từng cơn gió rít qua khe cửa nghe như tiếng con nít khóc đang vọng về từ một cõi âm nào đó. Hắn lấy cái gối chụp lên đầu, bịt kín hai lỗ tai và kéo chăn trùm qua đầu cho khỏi thấy gì nữa.
Nằm được một lát, hắn lại tung chăn ra nhìn quanh. Căn phòng khách vẫn im vắng. Vài bóng đèn thỉnh thoảng chớp nháy có lẽ do điện bị chạm vì từng cơn gió đang gào thét bên ngoài làm cho căn phòng càng có vẽ ma quái hơn. Hắn ngồi lên, đi ra cầu thang xuống căn phòng bên cạnh hy vọng có 1 đứa bạn nào đang ngủ ở đó, nhưng căn phòng hoàn toàn vắng lặng, chỉ có tiếng kẽo kẹt của những thanh gỗ đan vào với tiếng gió hú bên ngoài. Hắn vội vã trở lên phòng trên. Hắn nghĩ thầm "Tại sao tụi Mỹ này lại chọn căn nhà chi cho to mà lại ở cái vùng gì mà cây cối rậm rạp âm u như những căn nhà trong phim Ma thế này? Có cho không mình cũng chẳng ở!"
Hắn vào bếp mở tủ lạnh, lấy một chai bia, tu 1 hơi hy vọng cơn say sẽ giúp hắn ngủ dễ dàng hơn. Hắn đặt mạnh cái chai lên mặt bếp làm bằng granite bóng loáng xong quay qua mở vòi nước rửa tay. Vừa rửa tay hắn vừa nhìn ra cửa sổ. Hắn thấy duy chỉ một màu đen thui bên ngoài với những hình thể kỳ quái lắc qua, lắc lại rất nhịp điệu giống như những bóng ma đang khiêu vũ với nhau trong căn nhà ma ở Disneyland mà hắn thường thấy mỗi khi đi với thằng con. Qua phản chiếu của cửa sổ, hắn chợt nổi gai ốc cùng mình khi thấy chai bia hắn để trên mặt bàn bếp tự dưng di chuyễn nhè nhẹ về bên trái như có 1 người nào đó đang muốn nhấc lên để uống. Hắn quay phắt người lại, kinh hoàng nhìn cái chai... Hắn chợt thở phào nhẹ nhõm thì ra vì hồi nãy hắn đặt chai bia xuống mặt bàn hơi mạnh, hơi bia bị xốc trào ra và theo độ trơn của mặt bàn, chai bia từ từ trượt đi.
Hắn hít một hơi mạnh làm gan, cầm chai bia lên nốc cạn. Loay hoay nhìn quanh, tìm khăn để lau thì bỗng nhiên một cơn gió thổi mạnh qua khe cửa cuốn theo 1 tờ napkin trên bàn ăn rơi xuống chân hắn. Hắn cúi xuống nhặt lên lau vội cái mặt bàn. Bỏ cái vỏ bia và tờ napkin vào thùng rác xong hắn chợt lạnh người. Hắn ngước lên nhìn mặt bàn ăn. Nguyên một xấp khăn giấy xếp ngay ngắn trên bàn mà sao gió chỉ cuốn 1 tờ giấy bay tới hắn mà không hề xuy xuyễn những tờ kia? Phải chăng có một sự vô hình nào đó muốn trêu hắn? Hắn nhìn đồng hồ, chỉ mới 2 giờ sáng. Hắn cố gắng lắng nghe xem có đứa bạn nào còn thức không để hắn cầu cứu nhưng không gian dường như đồng lõa với cơn sợ của hắn... hoàn toàn im vắng! Hắn có thể nghe chính nhịp tim đang đập thình thình của hắn!
Hắn bước vào toilet mở vòi nước nóng tính rửa mặt cho tỉnh táo. Hắn giơ tay định khóa cửa nhưng hắn lại sợ nếu có gì hiện ra hắn sẽ không kịp mở khóa , nên hắn dùng 1 chân chặn của đề phòng có ai đi vào và bắt đầu xã bầu tâm sự. Hắn cúi xuống rửa tay, hơi nước nóng chảy nãy giờ đã bốc lên làm mờ tấm gương. Hắn vừa rửa tay vừa ngước nhìn tấm gương một cách lưỡng lự, hắn thấy cái bóng mình mờ mờ trong gương nhưng hắn không đưa tay lau gương vì hắn sợ hắn sẽ thấy một khuôn mặt nào đó trong gương hiện hình sau lưng hắn. Hắn tung cửa chạy ra và đi vội xuống phòng dưới, nơi đám bạn hắn đang ngủ.
Hắn nghe trong phòng còn tiếng nói, nên hắn gõ cửa và bước vào. IMuglytiger Ng đang xếp dọn hành lý sửa soạn ra phi trường lúc 4 giờ. Binhthuy thì đang nằm chèo queo cạnh đó. Liên Nga gác hai chân lên thành giường ở 1 góc phòng càu nhàu "Giờ này mà chưa ai chịu ngủ" Dung nằm ở 1 góc giường khác cong tay làm gối đỡ cái đầu mình nhìn đám bạn đang loay hoay dọn dẹp. Quỳnh Anh thì vẫn như mọi khi, bày đồ ra la liệt dưới sàn và kêu gào là quên cái này, quên cái kia. Không biết sao? Xếp làm sao. Ai cũng buồn ngủ, nhưng ai cũng muốn thức để níu kéo khoảng thời gian quý giá đang còn lại với những đứa bạn từ thời đi học. Ngày mai ai về nhà nấy, lại trở về với hiện thực, kiếm cơm, nuôi con hoặc đối đầu với công việc hàng ngày. Cả một bầu không khí huyên náo trái ngược với cái sự im lặng ghê rợn ở nhà trên. Hắn chả nói gì lẳng lặng bước vào phòng và nằm dài trên sàn ngay dưới chân giường của Dung rồi nói "Thôi tui nằm ké trong phòng này coi mọi người xếp đồ...cho vui!" Ai cũng bận rộn, sắp xếp hành lý sáng ra phi trường nên chả ai nói gì. Hắn yên tâm nhắm mắt và sự kỳ diệu của bộ óc cho thấy tất cả đều do sự tưởng tượng của hắn mà ra. Hắn hết sợ viễn vông nên cơn ngủ đến với hắn nhanh như chớp. Hắn ngáy nhè nhẹ mặc cho bao nhiêu tiếng động đang xảy ra quanh mình và cho dù trong cơn mơ hắn thấy bao nhiêu là bóng ma, những con dơi bay chập chờn quanh hắn. Hắn vẫn ngủ ngon lành vì hắn biết chung quanh hắn đã có một đám bạn thuộc loại... “Ma còn phải sợ chúng” nữa là, thì việc gì hắn phải lo!
Hắn thỉnh thoảng vung chân, đấm tay trong cơn mơ để đuổi những con ma tới phá quấy hắn. Hắn mơ màng nghe mấy đứa bạn cười khúc khích vì tiếng ngáy của hắn và vài đứa khác đang tạo ra một bản nhạc hòa tấu mà ngay cả Bethoveen có sống lại chắc cũng không tài nào soạn ra được một bài nhạc với âm hưởng độc chiêu quái đao đến thế! Hắn thiếp sâu dần vào cơn mơ và chợt một bóng đen không rõ hình thể hiện ra trước mắt hắn, bao trùm lấy hắn. Hắn ú ớ đưa tay đẩy ra nhưng hoàn toàn vô vọng. Vật thể như ma đè, làm hắn ngộp thở. Hắn cố vùng vẫy nhưng tay chân dường như bị tê cứng. Cuối cùng hắn cũng đẩy cái bóng ma đó ra được và tung chăn ngồi nhổm dậy...
Dung nghe IMuglytiger và Binhthuy đang xách đồ ra xe, nàng vội vã ngồi dậy bước xuống giường để chia tay vợ chồng bạn. Không muốn phá giấc ngủ của bạn bè nên IMuglytiger đã không mở đèn trong phòng lên, bởi vì tranh tối, tranh sáng nên khi Dung bước xuống giường nàng đã quên mất là có hắn đang ngủ khò khò ngay dưới chân giường nàng thế là Dung vấp ngã xoài người đè lên mình hắn. Hắn thì đang trùm chăn kín mít ngủ say như chết bỗng nhiên có một mạng ngã cái ạch lên người mình. Hắn tin là mình bị ma đè nên vùng vẫy chống cự dữ dội, thế là cả hai đứa té lăn cù trên sàn, chõng bốn vó lên trời kêu oai oái...
Thế đấy một năm qua rồi, hắn vẫn nhớ kỷ niệm ở AirBnB trong căn nhà rộng thênh thang trên đỉnh gió hú với những bóng cây ma quái như chỉ chực chờ vồ lấy hắn. Hắn nhủ thầm "Này nhé mụ bán lợn, lần sau có mướn AirBnB nhớ mướn cái chỗ nào ở giữa thành thị, đông đúc người, ít cây cối nhé. Nhà mà to thế này, lạnh lẽo thế này, ma cỏ như rươi thế này thì có cho tiền ông bán lợn cũng chả thèm tới đâu nhé!"
Và đêm đó cứ hay nằm ác mộng
Thấy ma về đứng nhác ở ngoài hiên
Cả nguyên đêm nhấp nhõm ngó quanh hoài
Nhưng có thấy...ma đâu...toàn tiếng ngáy!
Thấy ma về đứng nhác ở ngoài hiên
Cả nguyên đêm nhấp nhõm ngó quanh hoài
Nhưng có thấy...ma đâu...toàn tiếng ngáy!







