Monday, October 21, 2019

Ma Đè



Quay tới, quay lui, nằm đầu nầy xong xoay đầu kia trên cái ghế sofa nãy giờ hắn vẫn chưa tìm được cái sweet spot để dỗ giấc ngủ. Căn nhà AirBnB cả đám LQD mướn để ở cho dịp reunion này thật là to, ba bốn tầng lầu, mười mấy phòng ngủ. Đi lên đi xuống không khéo lạc như chơi. Bây giờ đã quá nữa đêm. ai về phòng nấy. Hắn lẽ ra ở nhà khác nhưng thằng bạn tài xế của hắn phải về hầu vợ và không vòng lại để đón hắn nên bây giờ hắn phải ngủ đỡ ở đây 1 đêm. Căn phòng khách êm vắng, bao quanh toàn bằng cửa kiếng, thỉnh thoảng lại vài cơn gió tìm được kẽ hở lẽn vào trong phòng làm hắn cảm thấy lành lạnh xương sống.
Mùa Thu ở Virginia lạnh hơn Cali rất nhiều. Gió ngoài đường quăng quật những cành cây làm chúng oằn oại, uốn éo như những bóng ma chập chờn trên cửa kiếng. Hắn cảm thấy sờ sợ nên xoay lưng ra ngoài, mặt hướng vào thành ghế cố gắng dỗ giấc ngủ. Được vài phút, hắn cảm thấy cái gáy hắn rờn rợn. Một cảm giác rất là lạ như là có một cặp mắt nào đang chăm chú theo dõi hắn. Hắn rùng mình quay lưng lại nhìn ra cửa kiếng. Những bóng cây đen thui vẫn chập chờn, múa may ngoài cửa như trêu ngươi hắn. Từng cơn gió rít qua khe cửa nghe như tiếng con nít khóc đang vọng về từ một cõi âm nào đó. Hắn lấy cái gối chụp lên đầu, bịt kín hai lỗ tai và kéo chăn trùm qua đầu cho khỏi thấy gì nữa.
Nằm được một lát, hắn lại tung chăn ra nhìn quanh. Căn phòng khách vẫn im vắng. Vài bóng đèn thỉnh thoảng chớp nháy có lẽ do điện bị chạm vì từng cơn gió đang gào thét bên ngoài làm cho căn phòng càng có vẽ ma quái hơn. Hắn ngồi lên, đi ra cầu thang xuống căn phòng bên cạnh hy vọng có 1 đứa bạn nào đang ngủ ở đó, nhưng căn phòng hoàn toàn vắng lặng, chỉ có tiếng kẽo kẹt của những thanh gỗ đan vào với tiếng gió hú bên ngoài. Hắn vội vã trở lên phòng trên. Hắn nghĩ thầm "Tại sao tụi Mỹ này lại chọn căn nhà chi cho to mà lại ở cái vùng gì mà cây cối rậm rạp âm u như những căn nhà trong phim Ma thế này? Có cho không mình cũng chẳng ở!"
Hắn vào bếp mở tủ lạnh, lấy một chai bia, tu 1 hơi hy vọng cơn say sẽ giúp hắn ngủ dễ dàng hơn. Hắn đặt mạnh cái chai lên mặt bếp làm bằng granite bóng loáng xong quay qua mở vòi nước rửa tay. Vừa rửa tay hắn vừa nhìn ra cửa sổ. Hắn thấy duy chỉ một màu đen thui bên ngoài với những hình thể kỳ quái lắc qua, lắc lại rất nhịp điệu giống như những bóng ma đang khiêu vũ với nhau trong căn nhà ma ở Disneyland mà hắn thường thấy mỗi khi đi với thằng con. Qua phản chiếu của cửa sổ, hắn chợt nổi gai ốc cùng mình khi thấy chai bia hắn để trên mặt bàn bếp tự dưng di chuyễn nhè nhẹ về bên trái như có 1 người nào đó đang muốn nhấc lên để uống. Hắn quay phắt người lại, kinh hoàng nhìn cái chai... Hắn chợt thở phào nhẹ nhõm thì ra vì hồi nãy hắn đặt chai bia xuống mặt bàn hơi mạnh, hơi bia bị xốc trào ra và theo độ trơn của mặt bàn, chai bia từ từ trượt đi.
Hắn hít một hơi mạnh làm gan, cầm chai bia lên nốc cạn. Loay hoay nhìn quanh, tìm khăn để lau thì bỗng nhiên một cơn gió thổi mạnh qua khe cửa cuốn theo 1 tờ napkin trên bàn ăn rơi xuống chân hắn. Hắn cúi xuống nhặt lên lau vội cái mặt bàn. Bỏ cái vỏ bia và tờ napkin vào thùng rác xong hắn chợt lạnh người. Hắn ngước lên nhìn mặt bàn ăn. Nguyên một xấp khăn giấy xếp ngay ngắn trên bàn mà sao gió chỉ cuốn 1 tờ giấy bay tới hắn mà không hề xuy xuyễn những tờ kia? Phải chăng có một sự vô hình nào đó muốn trêu hắn? Hắn nhìn đồng hồ, chỉ mới 2 giờ sáng. Hắn cố gắng lắng nghe xem có đứa bạn nào còn thức không để hắn cầu cứu nhưng không gian dường như đồng lõa với cơn sợ của hắn... hoàn toàn im vắng! Hắn có thể nghe chính nhịp tim đang đập thình thình của hắn!
Hắn bước vào toilet mở vòi nước nóng tính rửa mặt cho tỉnh táo. Hắn giơ tay định khóa cửa nhưng hắn lại sợ nếu có gì hiện ra hắn sẽ không kịp mở khóa , nên hắn dùng 1 chân chặn của đề phòng có ai đi vào và bắt đầu xã bầu tâm sự. Hắn cúi xuống rửa tay, hơi nước nóng chảy nãy giờ đã bốc lên làm mờ tấm gương. Hắn vừa rửa tay vừa ngước nhìn tấm gương một cách lưỡng lự, hắn thấy cái bóng mình mờ mờ trong gương nhưng hắn không đưa tay lau gương vì hắn sợ hắn sẽ thấy một khuôn mặt nào đó trong gương hiện hình sau lưng hắn. Hắn tung cửa chạy ra và đi vội xuống phòng dưới, nơi đám bạn hắn đang ngủ.
Hắn nghe trong phòng còn tiếng nói, nên hắn gõ cửa và bước vào. IMuglytiger Ng đang xếp dọn hành lý sửa soạn ra phi trường lúc 4 giờ. Binhthuy thì đang nằm chèo queo cạnh đó. Liên Nga gác hai chân lên thành giường ở 1 góc phòng càu nhàu "Giờ này mà chưa ai chịu ngủ" Dung nằm ở 1 góc giường khác cong tay làm gối đỡ cái đầu mình nhìn đám bạn đang loay hoay dọn dẹp. Quỳnh Anh thì vẫn như mọi khi, bày đồ ra la liệt dưới sàn và kêu gào là quên cái này, quên cái kia. Không biết sao? Xếp làm sao. Ai cũng buồn ngủ, nhưng ai cũng muốn thức để níu kéo khoảng thời gian quý giá đang còn lại với những đứa bạn từ thời đi học. Ngày mai ai về nhà nấy, lại trở về với hiện thực, kiếm cơm, nuôi con hoặc đối đầu với công việc hàng ngày. Cả một bầu không khí huyên náo trái ngược với cái sự im lặng ghê rợn ở nhà trên. Hắn chả nói gì lẳng lặng bước vào phòng và nằm dài trên sàn ngay dưới chân giường của Dung rồi nói "Thôi tui nằm ké trong phòng này coi mọi người xếp đồ...cho vui!" Ai cũng bận rộn, sắp xếp hành lý sáng ra phi trường nên chả ai nói gì. Hắn yên tâm nhắm mắt và sự kỳ diệu của bộ óc cho thấy tất cả đều do sự tưởng tượng của hắn mà ra. Hắn hết sợ viễn vông nên cơn ngủ đến với hắn nhanh như chớp. Hắn ngáy nhè nhẹ mặc cho bao nhiêu tiếng động đang xảy ra quanh mình và cho dù trong cơn mơ hắn thấy bao nhiêu là bóng ma, những con dơi bay chập chờn quanh hắn. Hắn vẫn ngủ ngon lành vì hắn biết chung quanh hắn đã có một đám bạn thuộc loại... “Ma còn phải sợ chúng” nữa là, thì việc gì hắn phải lo!
Hắn thỉnh thoảng vung chân, đấm tay trong cơn mơ để đuổi những con ma tới phá quấy hắn. Hắn mơ màng nghe mấy đứa bạn cười khúc khích vì tiếng ngáy của hắn và vài đứa khác đang tạo ra một bản nhạc hòa tấu mà ngay cả Bethoveen có sống lại chắc cũng không tài nào soạn ra được một bài nhạc với âm hưởng độc chiêu quái đao đến thế! Hắn thiếp sâu dần vào cơn mơ và chợt một bóng đen không rõ hình thể hiện ra trước mắt hắn, bao trùm lấy hắn. Hắn ú ớ đưa tay đẩy ra nhưng hoàn toàn vô vọng. Vật thể như ma đè, làm hắn ngộp thở. Hắn cố vùng vẫy nhưng tay chân dường như bị tê cứng. Cuối cùng hắn cũng đẩy cái bóng ma đó ra được và tung chăn ngồi nhổm dậy...
Dung nghe IMuglytiger và Binhthuy đang xách đồ ra xe, nàng vội vã ngồi dậy bước xuống giường để chia tay vợ chồng bạn. Không muốn phá giấc ngủ của bạn bè nên IMuglytiger đã không mở đèn trong phòng lên, bởi vì tranh tối, tranh sáng nên khi Dung bước xuống giường nàng đã quên mất là có hắn đang ngủ khò khò ngay dưới chân giường nàng thế là Dung vấp ngã xoài người đè lên mình hắn. Hắn thì đang trùm chăn kín mít ngủ say như chết bỗng nhiên có một mạng ngã cái ạch lên người mình. Hắn tin là mình bị ma đè nên vùng vẫy chống cự dữ dội, thế là cả hai đứa té lăn cù trên sàn, chõng bốn vó lên trời kêu oai oái...
Thế đấy một năm qua rồi, hắn vẫn nhớ kỷ niệm ở AirBnB trong căn nhà rộng thênh thang trên đỉnh gió hú với những bóng cây ma quái như chỉ chực chờ vồ lấy hắn. Hắn nhủ thầm "Này nhé mụ bán lợn, lần sau có mướn AirBnB nhớ mướn cái chỗ nào ở giữa thành thị, đông đúc người, ít cây cối nhé. Nhà mà to thế này, lạnh lẽo thế này, ma cỏ như rươi thế này thì có cho tiền ông bán lợn cũng chả thèm tới đâu nhé!"
Và đêm đó cứ hay nằm ác mộng
Thấy ma về đứng nhác ở ngoài hiên
Cả nguyên đêm nhấp nhõm ngó quanh hoài
Nhưng có thấy...ma đâu...toàn tiếng ngáy!

Sunday, October 13, 2019

Hạnh Phúc Nhỏ Nhoi...


Khoảng năm giờ chiều mỗi ngày là khu chợ Bàn Cờ lại bắt đầu xôn xao, náo nhiệt. Những gánh hàng rong, những sạp bán rau cải, những sơn đông mãi võ, cạo gió, giác hơi, bắt giun, sán lãi tại chỗ đã dẹp hết để những hàng quán nho nhỏ mọc lên. Các nhà ngay đầu chợ chuyễn thành những xe bán chè Sâm Bổ Lượng, đậu đỏ, đậu đen, táo sọn. Những xe bò viên, hủ tiếu, mì Triều Châu. Các chú Ba bán hàng cuốn cái áo thung lên quá nữa người, phơi cái bụng phệ to ngang ngửa cái thùng nước lèo, nhìn rất là …. Ba Tàu.
Đầu chợ là những sạp lụp xụp với những cái ghế đẩu nhỏ để mọi người có thể ngồi xụp xuống ăn hột vịt lộn, ốc len xào dừa, nghêu hấp, bắp luộc, bắp nướng, cháo lòng. Xích dần ra ngoài là một vài sạp bán đồ nhậu, mùi mực nướng toả ra thơm ngát, ghé vào kêu vài món mực nướng, sò huyết nướng than, một dĩa đồ chua ngâm dấm, vài trái ớt. Một hai xị rượu thuốc là cũng đủ lai rai cả đêm để bàn chuyện đời.
Nhích qua góc đường Phan Đình Phùng (sau này là Nguyễn Đình Chiểu) là những xe nước mía xay tại chỗ. Quán cơm bình dân mở từ sáng tới tối, lúc nào cũng đông nghẹt người. Sau ngày mất nước, góc đường Nguyễn Thiện Thuật và Phan Đình Phùng trở thành một nơi kiếm chút cháo cho những gia đình nghèo như nhà tôi. Bố tôi bị bắt đi học tập, mẹ tôi bỗng nhiên trở thành người chủ gia đình với mười miệng ăn. Tới giờ tôi vẫn không biết mẹ tôi xoay xở thế nào mà vẫn có cơm cho 10 đứa con hàng ngày. Nhà tôi có 1 cái tủ kiếng, ngang 1 thước, cao 1 thước, rộng nữa thước bán đủ thứ hầm bà lằng sáng cấu từ thuốc lá lẽ, dầu cù là, kẹo, bánh, viết BIC, diêm, ngay cả băng vệ sinh phụ nữ, bông gòn v.v… và v.v… Tôi còn nhớ có lần, con bạn láng giềng cứ thập thò trước cửa hỏi mẹ tôi đâu, xong tới chị tôi đâu, nhưng hôm đó chẳng có ai ở nhà cả. Cuối cùng con nhỏ mới ghé sát tôi thì thào “Khanh bán cho Đạt gói băng vệ sinh. “ À thì ra là con bé tới chu kỳ. Tôi cúi người lôi cuốn băng vệ sinh to hơn cái bánh chưng, để lên mặt tủ, rồi lấy giấy báo gói lại cho con bé. Cả hai đứa tôi đều ngượng ngập vì Việt Nam lúc đó chuyện con gái tới tháng là một điều cấm kỵ không ai dám nói ra cả. Chả bù với ở Mỹ này, tôi tỉnh bơ vào tiệm vác nguyên hộp “Napkin” ra quầy trả tiền rồi kẹp vào nách, hai tay bưng thùng bia khơi khơi ra xe về đưa cho vợ.
Tôi không biết mẹ tôi lấy hàng từ đâu ra nhưng cái tủ đó lúc nào cũng có đầy đủ mặt hàng để chu cấp cho những ai cần. Một hình thức như là cửa hàng tạp hóa thu gọn. Ban ngày thì còn bán được lai rai, trời sụp tối thì chẳng bán được gì nữa. Mẹ tôi mới mua một cái tủ nhỏ để bán thuốc là lẽ, sai anh em tôi mỗi tối ra đầu chợ NTT ngồi bán kiếm thêm tiền. Cho tới bây giờ tôi vẫn không nghĩ ra làm sao bán vài điếu thuốc lá mỗi đêm, có thể đem đủ tiền về để mẹ tôi chạy ăn cho chúng tôi mỗi ngày? Có lẽ vì thu hoạch không đủ để cung cấp cho 10 miệng ăn đang sức lớn, mẹ tôi mua thêm bắp từ những nhà khá giả không cần ăn bắp Hợp Tác Xã. Mẹ tôi luộc lên và thế là tôi có thêm cái việc bán bắp luộc đầu chợ Bàn Cờ chung với thằng em tôi bán thuốc lá lẽ.
Tôi lúc đó mới 15, 16 tuổi thôi, suy nghĩ còn non nớt, không hề biết cái nỗi khổ chạy ăn hằng bữa của mẹ tôi. Việc bà sai tôi ra ngồi đầu chợ bán bắp luộc thật là xấu hổ đối với tôi. Tôi rất sợ gặp mặt bạn học chung trường. Có một lần vừa đặt rổ bắp còn nghi ngút khói xuống cái ghế đẩu, tôi thấy một con bạn học chung trường đạp xe tới và đậu ngay trước cái rổ bắp của tôi. Tôi xấu hổ quá không dám bước ra. Núp sau xe nước mía, tôi năn nỉ chị bán nước mía ra bán bắp cho con bạn tôi giùm và hứa sẽ đem bã mía ra đầu đường NTT đổ cho chị khi chị dẹp tiệm tối đó.
Những ai ở khu NTT đều biết đống rác khổng lồ gần đầu đường NTT và Phan Thanh Giản (sau này là Điện Biên Phủ). Tôi thật thấy tội nghiệp cho những nhà sống quanh đó phải chịu đựng cái mùi hôi nồng nặc của đống rác đó mỗi ngày. Tôi nghĩ chắc họ đã tự kỷ ám thị lấy mình để không còn nhận thức được cái mùi hôi thối đó nữa. Tối đó tôi còng lưng kéo cái cần xé đựng đầy xác mía tới bãi rác để trả nợ cho xong. Vòng cái tay qua vai tôi vác cái cần xé không vắt vẻo trên lưng đi ngược về phía chợ, tôi thấy 1 cô bé trăng trắng, tóc bum bê đi bộ ngược về phía tôi.
Tôi nhớ mặt cô bé này lắm vì cứ vài ngày lại thấy cô ta ngồi lê la mấy hàng chè húp lấy, húp để. Chè táo xọn, chè đậu, chè chuối, bánh da lợn, bánh chuối , bánh khoai mì gì gì cô bé cũng đớp tuốt. Tôi nhớ cô bé không phải chỉ vì cô bé có tiền ăn hàng lia lịa trong khi tôi đói meo mỗi tối. Tôi nhớ cô bé vì mỗi khi cô bé ngồi xuống cái ghế đẩu nhỏ xíu ăn chè trước mặt tôi, cái áo thun ngắn cũn của cô thường bị kéo lên, để lộ một khoảng lưng trần trắng nõn. Con trai đang lớn, bắt đầu để ý tới con gái mà cứ phải ngắm cô bé ăn chè khoe cái lưng nõn nà của mình mỗi ngày thì làm sao chịu nỗi. Cái đầu óc tưởng tượng phong phú của tôi cứ theo cặp mắt của mình mà mơn trớn làn da trăng trắng mặc dù chỉ là một khoảng trống thiếu vỏn vẹn chỉ vài phân vải.
Cũng nhờ tí xíu lưng trần đó mà khoảng thời gian bán bắp luộc đầu chợ của tôi trở nên bớt buồn tẽ. Hôm nào cô bé không ra ăn thì tôi buồn lắm, cảm thấy thời gian như dài vô tận, chỉ mong bán hết được đống bắp, cuốn gói về nhà đi ngủ cho sớm cho rồi. Một ngày, cô bé sau khi ăn chè xong, đứng lên đi bộ về hướng tôi ngồi, bằng một giọng Nam đặt sệt cô bé hỏi "Bắp bán sao dzậy?" Tôi ngượng nghịu "Một trái $50, 3 trái $100", tôi tránh nhìn thẳng vào mắt cô bé vì tôi có cảm tưởng cô bé đã biết tôi hằng nhìn lén cô bé bao lâu nay. "Cho 3 trái!" cô bé nói. Tôi nhìn vào rổ bắp, thấy còn 5 trái, tôi mạnh dạn mời "Còn 5 trái, mua hết đi, bán $150 thôi.” Cô bé ngần ngừ tí xíu rồi bằng lòng. Tôi lấy cái bao ni lông, bỏ hết 5 trái bắp vào và run run nhận tiền từ tay cô bé. Trả tiền xong, cô bé bỏ cái túi đựng bắp vào cái giỏ xe đạp, cúi người loay hoay cột cho chắc. Vì cúi xuống như thế, lưng áo cô bé lại bị kéo ngược lên cao hơn và tôi được dịp ngắm nhìn mãnh lưng trần thật gần. Tôi thấy cả nốt ruồi son nằm trên sóng lưng cô bé. Tay tôi cầm hai tờ $100 cô bé đưa nhưng mắt tôi cứ đờ ra tận hưởng cái mãnh lưng trần ngay sát mặt mình. “Thối tiền đi chứ!” giọng nói hơi gay gắt của cô bé làm tôi giật mình vội vã móc túi lấy $50 thối cho cô bé. Cô bé nhón người lên đạp xe nhưng chợt dừng lại, thò tay ra sau, kéo cái vạt áo xuống che lại cái lưng mình và quẹo phải vào đường Phan Đình Phùng đi về hướng Lý Thái Tổ mất dạng.
Tôi mĩm cười, gấp tiền bỏ vào túi áo, lật úp cái rổ xuống đường, vỗ phành phạch cho rơi hết những cọng râu bắp còn sót lại, xong cắp cái ghế đẩu lên đi về nhà. Đi bộ tới đầu đường Phan Đình Phùng, tôi ngóng mặt lên hy vọng còn thấy bóng dáng cô bé nhưng chả thấy tăm hơi cô bé đâu cả. Tôi ghé vào cái xe bánh mì đầu đường, mua 1 ổ bánh mì không như lời mẹ tôi dặn để cả nhà ngày mai ăn sáng và lững thững đi về. Đi ngang xe bán nước mát, con bạn người Hoa tên Lan hàng xóm của tôi hỏi "Khanh bán hết sớm hôm nay hả? Ăn cơm chưa?” Tôi cười cười "Ăn hồi chiều rồi! Ừa hôm nay bán hết sớm" Lan nhìn nhanh vào nhà, xong đưa vội cho tôi 1 ly nước mát "Khanh uống đi, Lan cho Khanh đó!” Tôi không chần chừ, cầm cái ly uống một hơi hết nữa ly. Đang nói chuyện sinh hoạt thanh thiếu niên với Lan thì trong nhà có tiếng vọng ra “A Lìn … vào đây cái coi!” Tôi vội vàng nốc cạn ly nước mát, đặt cái ly xuống bàn và đi ngay vì tôi không muốn má Lan thấy tôi không trả tiền rồi la nó.
Tôi tung tăng bước về nhà, đem tiền đưa mẹ tôi và nhón lại hai chục để ngày mai đi học ăn bột chiên. Cuộc sống thiếu niên của tôi phải đương đầu với việc lo ăn từng ngày, tôi không hề có một thú vui nào khác, dích hình, chọi lính, tạt lon, bắn bi, tất cả đều không có. Bạn bè học chung lần lượt ra đi, tôi không hề có tí ý niệm gì về tương lai, chỉ biết thức dậy đi học, về phụ mẹ bán hàng. Ngày nào phải đi sinh hoạt Khăn Quàng Đỏ thì tôi khỏi bán bắp thế thôi. Hôm nay vừa được mãn nhãn, vừa được uống ly nước mát khỏi trả tiền, lại có thêm $20 bỏ túi, tôi cảm thấy hạnh phúc lắm rồi. Bây giờ tôi mới hiểu tại sao bố mẹ tôi lúc đó cứ nhìn chúng tôi thở dài thườn thượt mà nói “Các con đang sung sướng lắm rồi đó, chả phải lo âu gì!”
Di cư từ Bắc vào Nam, lập nghiệp chưa xong thì lại đổi đời, bố mẹ tôi đã hy sinh biết bao nhiêu để cho chúng tôi qua được xứ Mỹ này có được tương lai sung sướng hơn. Sống ở Mỹ này một thời gian dài, thấy cách sống của đàn bà Tây Phuơng, tôi càng cảm phục đàn bà Việt Nam. Tôi cảm phục mẹ tôi, một người đàn bà nhỏ bé, trình độ học vấn chỉ tới lớp Ba nhưng bà đã bương chãi và lo lắng được cho chồng trong tù, cho 10 đứa con vượt biên tới bến bờ tự do. Tôi thật sự không thể nào tưởng tượng được bà làm cách nào, xoay sở ra sao. Đàn bà Tây Phương không biết có làm được như vậy hay không, nhưng những người đàn bà Tây Phuơng tôi biết thì không thể nào ... xách dép cho đàn bà Việt Nam được. Ngoài mẹ tôi ra, mẹ vợ tôi cũng là một người đàn bà Việt Nam mà tôi khâm phục. Bố vợ tôi khi xưa là tỉnh trưởng bị VC ám sát chết, Bà cụ một thân một mình ở vậy nuôi 6 đứa con nên người và chưa bao giờ để ý tới một người đàn ông nào khác. Tôi không biết thế hệ của các cụ ra sao nhưng tôi tin là chỉ có những người đàn bà VN trong thời chiến lúc đó mới có thể làm được như thế. Tôi phải nói gần như tất cả những người đàn bà Việt Nam đều đáng phục. Khi người đàn ông cột trụ gia đình bị bắt đi tù, họ đã vượt lên tất cả để lèo lái gia đình và bằng mọi giá đem lại hạnh phúc cho tất cả những người thân trong nhà.
Tôi ao ước cuộc sống hàng ngày của tôi chỉ cần niềm hạnh phúc nhỏ bé như mãnh lưng trần của cô bé ăn chè đầu chợ Bàn Cờ ngày nào, nhưng nếu thế thì đơn giản quá. Hiện tại là những gì bố mẹ tôi đã hy sinh cho tôi, những gì tôi đã tranh đấu để có được ngày hôm nay đều là hạnh phúc tôi cần giữ và bổn phận tôi bây giờ là cho con mình có đời sống tốt hơn mình giống như bố mẹ tôi đã từng lo cho tôi.
Tôi mỉm cười nhìn thằng con 18 tuổi của tôi bây giờ đang õng ẹo trước gương chải đầu, tôi biết chắc là nó bây giờ cũng đang để ý tới một mãnh lưng trần nào đó, nhưng chắc chắn là đời nó sẽ không bao giờ ba chìm bảy nổi, bốn lên đênh như tôi. Mỗi khi thằng con tôi cố gắng dấu bố mẹ nó chuyện gì giống như tôi đã từng dấu bố mẹ tôi, tôi chỉ quay đi cười nữa miệng, nói với vợ tôi “Kệ nó đi, hồi xưa anh cũng như thế! Trứng mà đòi khôn hơn rận sao được! Còn khuya à con!”
Đó là niềm hạnh phúc nhỏ nhoi của tôi bây giờ và tôi không đòi hỏi gì hơn. Tôi cảm thấy hài lòng với những gì mình đang có và tôi trân trọng, nâng niu gom nhặt từng viên hạnh phúc nho nhỏ đó bỏ vào cái hủ kỷ niệm của mình…từng viên, từng viên một! Nói đùa theo ngôn ngữ sau 75 là "Gian khổ đời bố, cũng cố đời con" là thế!

Thursday, October 3, 2019

"Anh phải chết, để em và con có đường sống!"



Trời nắng chang chang như muốn đốt cháy da thịt của những người tù ở trại giam Bù Gia Mập. Thiếu tá Lê Huy Thông vẫn không ngừng giơ cao cái rựa chặt liên tục vào cây tre để gom đủ chỉ tiêu được giao bởi bọn cán bộ quản giáo. Ngày mai là cuối tuần, ông biết vợ ông sẽ lên thăm ông và nếu ông không chặt đủ tre, bọn quản giáo sẽ làm khó dễ và có thể sẽ không cho ông gặp vợ ông. Sau một hồi chặt tre liên tục, ông ngừng tay, vất cái rựa xuống đất, ngồi dựa vào gốc tre, đưa cánh tay áo quệt những giọt mồ hôi đang lăn dài trên trán, chảy vào cay xè mắt ông. Ông hít một hơi dài để lấy thêm sức chịu đựng, ông đâu ngờ sau chiến tranh cuộc đời ông lại thảm thương như vậy, nhà tan, cửa nát, gia đình ly tán. Tựa đầu vào bụi tre, ông nhắm mắt nhớ lại thời gian hạnh phúc của gia đình ông trước biến cố tháng 4, 1975…

Lập gia đình bao nhiêu năm, vợ chồng ông vẫn hiếm muộn, ông tự lấy lá số tử vi và nghiệm ra rằng số ông phải có một người con nuôi rồi mới có thể có được 1 đứa con ruột. Thấy gia đình hàng xóm, có 10 người con, ông xin phép được lấy số cho cả 10 đứa. Ông bà hàng xóm hân hoan nhận lời ngay vì họ thật tình cũng mong vợ chồng có 1 đứa con cho vui của, vui nhà. 10 lá số, chỉ có 1 lá hợp với vợ chồng ông. Thế là một buổi tiệc nhỏ nhận con nuôi diễn ra và ông bà nhận thằng con trai giữa của nhà hàng xóm về làm con nuôi. Thằng nhóc tuổi Cọp, tối tối lại leo qua ban công để vào ngủ chung nhà với ông bà “lấy hơi”. Tin hay không tin nhưng mọi chuyện xảy ra như lá số tử vi đã định, chỉ trong vòng 1 năm, vợ ông thụ thai và sinh cho ông được một cậu con trai kháu khỉnh. Ông bà đặt tên con là Lê Huy Thái. Niềm vui chưa kịp trọn vẹn thì Việt Cộng chiếm miền Nam và ông bị bắt đi học tập cải tạo.

Trước 75, ông là Thiếu Tá sĩ quan Tiếp Vận. Thời gian cuối cùng trước khi cộng sản vào Saigon Thiếu Tá Lê Huy Thông là giảng viên Trường Tiếp Vận tại căn cứ Long Bình, tuy nhiên đối với VC ông vẫn là sĩ quan Ngụy và có nợ máu với nhân dân. Không biết bao nhiêu lần ông phải viết những tờ tự kiểm dài đặc trang này qua trang khác, tự cáo buộc mình với những tội danh hoàn toàn vô lý, không tưởng. Ông rất uất ức và đã nhiều lần phản đối cũng như tranh cãi với bọn quản giáo. Lý luận ông rất có lý và chính đáng làm bọn quản giáo nhiều phen cứng họng và chỉ biết thốt ra: “À thằng này láo, có tội mà vẫn cứng đầu. Đảng và nhà nước đã khoan hồng mà vẫn còn ngụy biện….” Tháng trước vợ ông lặn lội lên thăm ông, bọn quản giáo trừng phạt tôi phản động của ông bằng cách không cho bà gặp ông, chúng để bà và ông nhìn nhau qua hai hàng rào chống B52 và đuổi bà về để dằn mặt ông.

Ngày mai ông biết vợ ông sẽ lại lên thăm ông. Vợ ông, Bà Ðỗ Thị Thư, một người đàn bà rất hiền, trước 75 bà là cựu học sinh Trưng Vương, tốt nghiệp trường Quốc Gia Hành Chánh Saigon và trước năm 1975 bà là nhân viên Ty Thuế vụ Quận 2 rồi Quận 6, Ðô Thành Saigon. Bà quê ở Hà Nội, theo gia đình di cư vào Nam năm 1954, Bà Thư kết hôn với ông lúc ông còn mang cấp bậc Trung Úy ngành Quân Nhu từ năm 1964. Từ lần bà thăm ông đầu tiên, ông đã khuyên vợ nên đem con vượt biên nhưng bà không thể dứt tình bỏ ông bơ vơ trong tù để tìm tự do cho được. Bà khuyên ông cúi đầu nhịn nhục và hy vọng có ngày vợ chồng, con cái được đoàn tụ rồi lúc đó cả nhà sẽ tìm đường vượt biên.

Nghĩ đến ngày mai sẽ gặp được vợ ông, ông đứng lên cầm cây rựa và chặt liên tục vào những cành tre. Ông chặt hơn cả chỉ tiêu đề ra lúc sáng của tụi quản giáo với hy vọng là chúng sẽ thoải mái với ông hơn khi vợ ông lên thăm ngày mai. Gánh tre về nộp cho Đồng, tên quản giáo Bắc Kỳ với đôi môi thâm sì vì thuốc lá và thuốc ký ninh trị sốt rét. Hắn đưa mắt nhìn sơ qua đống tre rồi quát lên “Aaaa, tên này láo nhỉ, kêu anh chặt 10 bó mà anh chặt 11 bó. Anh dốt không hiểu lời chỉ thị của tôi hay anh phản động muốn làm ngược lời quản giáo, phí phạm tài sản quốc gia thế kia hở?” Ông Thông hít 1 hơi dài để kìm lại nỗi uất ức đang trào dâng, nghĩ tới vợ mình khổ sở lặn lội đường xa lên thăm mình, ông ráng nhịn nhục và nhỏ nhẹ nói “ Dạ thưa đồng chí quản giáo, hôm nay tôi chặt dư ra tí để bù lại mấy hôm tôi chặt thiếu, mong anh thông cảm cho!” Tên Đồng lừ lừ cặp mắt vàng khè vì đau gan của hắn, nhổ toẹt một bãi nước bọt rồi khệnh khạng nói "Lần này tôi thay mặt Đảng và nhà nước khoan hồng cho hành động tắc trách của anh đấy nhé, còn tái phạm sẽ kỷ luật nặng, cút về trại ngay!” Ông Thông nuốt hờn đi bộ về trại, niềm vui duy nhất của ông bây giờ là được gặp vợ con ông ngày hôm sau, bởi vậy cho dù bọn quản giáo có nhục mạ ông cỡ nào đi nữa, ông cũng nhịn cho qua. Đã hai tháng rồi còn gì!!!

Vừa thấy vợ, ông Thông đau lòng muốn khóc, người vợ hiền lành, mãnh khảnh của ông bây giờ tóc tai xơ xác, nước da đen đũi, cặp mắt không còn tinh anh như ngày nào mà chỉ còn nỗi sợ hãi, đau đớn chìm sâu trong ánh mắt. Ông nắm tay vợ hỏi "Con đâu em? Em không đem con theo sao?" Bà Thư thút thít "Con yếu quá, nó bịnh hoài, èo oặt quá em không dám đem con theo sợ giữa rừng hoang mà con lên cơn thì không biết sao nên em gửi mẹ của Khanh (mẹ của đứa con nuôi) trông giùm để em đi thăm anh. Ông Thông đau lòng, bóp nhẹ tay vợ, mân mê bàn tay từng chỉ biết gõ máy chữ bây giờ đã chai sần vì cầm cày, cầm cuốc. Ông đảo mắt nhìn quanh hạ giọng "Em đã tìm ra đường dây để đi chưa? Đừng chờ anh, có dịp là đi ngay đi!" Bà Thư nhìn chồng ngậm ngùi lắc đầu "Mối thì có nhiều lắm, nhưng em không thể đi được nếu không có anh. Em và con chờ anh về, mình đi chung! Mình sống chết có nhau anh ạ!” Vừa nói bà vừa lấy đồ ăn cho chồng ăn. Vừa ép chồng ăn bà vừa chuyển hết những đồ thăm nuôi từ túi xách mình qua túi xách của chồng. Bà còn cẩn thận đưa chồng vài cây thuốc lá, dăm cân cà phê với đường để ông hối lộ cho bọn quản giáo. Chồng bà cả đời không hút thuốc, chẳng uống cà phê, một con người rất mẫu mực, hiền lành, chưa từng biết làm hại ai bao giờ, và cũng chẳng biết ăn nói, bởi vậy nếu không có những đồ hối lộ cho bọn quản giáo, bà biết chắc chồng bà sẽ bị hành hạ rất khổ sở.

Hờ hững đưa túi xách cho bọn quản giáo kiểm soát, ông Thông đầu óc miên man suy nghĩ, ông biết vợ mình sẽ nhất định chờ mình về rồi mới cùng vượt biên. Ông không biết cuộc đời của ông sẽ còn bị trong trại cải tạo này bao lâu nữa và càng gần gũi với bọn VC, ông càng thấu hiểu bản chất ác độc và vô nhân của chúng. Bọn quản giáo là những đứa bần cố nông, vô giáo dục, đầu óc bị nhồi nhét với những lý tưởng Karl Marx thần thánh hoá những hoang tưởng. Đầu óc chúng đã bị đầu độc với lý thuyết Cộng Sản mà thật sự chúng cũng chẳng hiểu chúng đang nói gì. Cuộc đời còn lại của ông hoàn toàn tuỳ thuộc vào chúng nó. "Sao thuốc lá nhiều thế này? Đảng và nhà nước lo cho sức khỏe của anh nên cho anh vài gói thôi, còn lại thì đem bỏ hết" vừa cất giọng đạo đức giả, tên quản giáo vừa lục túi xách của ông Thông lấy ra hết mấy cây thuốc và để lại cho ông vài gói xong ngoắc tay cho ông đi vào trại. Ông Thông nhếch mép cười khinh bỉ thằng quản giáo vừa ăn cướp vừa la làng, xách túi xách và đi vào trại.

Ông Thông biết vợ mình sẽ không bao giờ bỏ nước ra đi nếu không có ông đi chung. Ông nằm vật xuống giường, nhìn trừng trừng lên mái nhà tranh, ông biết mình phải có một quyết định để vợ con ông có được một cuộc sống tốt đẹp hơn và thoát khỏi địa ngục trần gian này. Ông phải có một quyết định mặc dù đó có thể là một bi thương cho vợ con ông, nhưng một nỗi bi thương để đưa đến một kết cuộc tốt đẹp hơn. Trong lòng ông bỗng dưng nước mắt chảy dài, thương cho người vợ và đứa con chưa được 1 tuổi của mình.

Bà Thư ngồi tựa vào thành cửa sổ xe đò. Chiếc xe đò lăn bánh trên con đường gập ghềnh về lại Sài Gòn, bây giờ đã bị mang tên một xác người. Bà nhìn những cánh đồng chạy ngược mà đầu óc cứ nghe đâu đây tiếng nói của chồng "Em đừng đợi anh nữa, có cơ hội thì hãy đi đi! Anh không có dịp về ăn bát cơm chung với em nữa đâu! Khi anh ra, anh sẽ đi tìm em!" Bà chợt cảm thấy nỗi đau của một người khi đã mất tất cả, mặc dù tất cả vẫn còn trong tầm tay của mình. Bà nức lên, úp mặt vào cánh tay để những giòng nước mắt tuôn trào như giông bão. Bà Thư ghé nhà bà chị hàng xóm đón đứa con về và lặng lẽ thu xếp nhà cửa, kiên nhẫn chờ ngày chồng mình được tha về.

Bốn tháng sau mẹ con bà Thư đang ở Saigon, một người bạn ghé nhà bà báo tin, ông Thông đã nhảy vào đống lửa đang cháy để tự kết liễu đời mình. Ðang hồ nghi và buồn rầu vì tin buồn, thì chỉ một tháng sau, bà Thông nhận được giấy báo tử từ trại “cải tạo” ghi lý do cái chết của Thiếu Tá Lê Huy Thông là tự tử. Gởi con nhỏ cho người chị hàng xóm, bà Thư đi xe ôm lên Biên Hòa, rồi từ Biên Hòa đón xe đi Phước Long. Từ Phước Long bà mướn một người phụ nữ địa phương dẫn đường, đi bộ 40 km vào xã Ðức Cơ, Bù Gia Mập. Ðến nơi, tên quản giáo trại tù dẫn bà ra một ngôi mộ và cho biết đó là mộ của chồng bà. Ngôi mộ này rõ ràng mới được đắp đất, mà Thiếu Tá Lê Huy Thông chết đã 5 tháng. Hồ nghi và ray rứt về cái chết của chồng, lại ở nơi núi rừng trùng điệp xa lạ, cuối cùng bà phải theo người dẫn đường trở lại Phước Long để về lại Saigon.

Ðại Úy Nguyễn Văn Thạch, người có nhiệm vụ dọn và đốt rẫy và Thiếu Tá Nguyễn Xuân Bích, người có mặt tại hiện trường khi Thiếu Tá Lê Huy Thông nhảy vào lửa, đều may mắn được định cư tại Mỹ theo chương trình HO dành cho người tù “cải tạo” và cả hai hiện nay đều đã trên 80 tuổi, đang sống cùng trong thành phố Westminster. Ðại Úy Nguyễn Văn Thạch sau này cho biết ông không ở chung đội tù với ông Lê Huy Thông, nhưng biết ông Thông vì ở cùng ngành. Phần ông Nguyễn Xuân Bích khi về học khóa Tiếp Vận cao cấp thì gặp ông Lê Huy Thông, lúc đó là giảng viên.

Trong thời gian này, trại tù đang phá rừng đốt rẫy để trồng khoai mì. Nhiệm vụ của ông Thạch gom cây khô về đốt, lấy tro làm phân bón. Toán của ông Thông và ông Bích phải vào rừng đốn tre về làm phên che. Lúc bấy giờ, trời đã trưa, ông Lê Huy Thông, trên tay cầm cây rựa, mệt mỏi và chán nản, khi đi ngang đống lửa đang cháy ngùn ngụt, ông đứng lại tần ngần một lúc, rồi nói với Thạch:“ Nhờ mày nói với vợ tao là “Cho anh xin lỗi vì đã không cùng em đi hết quãng đời. Em đừng chờ anh nữa, hãy đi tìm hạnh phúc cho em và con.” Ngưng 1 giây ông nhìn sâu vào mắt Thạch và nói “Vĩnh biệt mày nghe Thạch! ” Dứt câu, ông Thông nhảy vào hố bom giữa ngọn lửa đang cháy ngất trời. Bọn vệ binh mang súng chạy đến thì đã trễ. Chờ ngọn lửa tắt, xác ông Thông đã cháy cong queo, và sau đó được đem chôn ở đâu đó. Qua thời gian giữa núi rừng mưa gió, bây giờ nấm mộ của ông Lê Huy Thông biết tìm đâu ra nữa.

Sau đó một tháng, không còn gì ràng buộc mình, vào tháng 10, 1977 bà Thư đem cháu Lê Huy Thái, lúc đó mới lên ba, theo gia đình hai người anh trai, xuống tàu vượt biển, được tàu Pháp vớt và theo hai người em trai sang định cư tại thành phố Grenoble, miền Nam nước Pháp. Ðể kiếm việc làm, bà lại phải gửi con cho chị dâu để lên Paris, làm đủ mọi công việc để sống trong thời gian 5 năm, từ làm chả giò, may áo quần, chăm sóc trẻ con hay các ông bà cụ già tại tư gia. Mỗi năm đến mùa Hè bà mới được gặp lại con, khoảng cách giữa Grenoble và Paris là 480 km.

Năm 1983, bà đem con sang quận Cam, California thăm gia đình một người em trai mới đến định cư và quyết định ở lại đây. Trong giai đoạn đầu vì không có giấy tờ đi làm, bà lại phải tiếp tục may vá, coi trẻ hay săn sóc các vị cao niên để có tiền nuôi con ăn học cho đến lúc bà đủ tuổi già để sống nhờ trợ cấp tài chánh và gia cư của chính phủ.

Cháu Lê Huy Thái hiện nay là một cán sự xã hội cho Sở Xã Hội Quận Los Angeles, chưa lập gia đình, thỉnh thoảng mới về thăm mẹ. Bà Thư khi sinh tiền thường dùng xe bus mỗi buổi sáng để đến nhà người em giúp coi sóc nhà cửa, vui với các cháu, tối trở về nhà để kinh kệ. Cuối tuần bà Thư lên chùa làm công quả. Ít con, không có cháu, tuổi già của người cô phụ sau chiến tranh, nơi quê người, không khỏi mang nỗi buồn.

Viết nhân dịp tưởng niệm 42 năm mất nước và để tưởng nhớ Ba Má nuôi Lê Huy Thông và Đỗ Thị Thư.

Wednesday, October 2, 2019

Khai bút đầu xuân Kỷ Hợi 2019



Khai bút đầu xuân biết viết gì? Ở cái tuổi 57 ở VN ngày xưa đã được cung kính gọi là cụ rồi. May là tôi ở Mỹ, 57 tuổi vẫn còn trẻ chán, vẫn còn phải cày miệt mài để trả bills. Không biết từ bao nhiêu lâu rồi, chắc cũng hơn cả chục năm nay tôi đã sống "debt free" tức là chả nợ nần gì ai, bill tháng nào, thanh toán tháng đó, không trả góp, không thiếu nợ…. Tôi không thích thay đổi cùng chả ưa rắc rối. Nói theo kiểu Mỹ là nếu nó không có gì trục trặc, thì đừng đụng đến nó. Ngày tôi lấy vợ, tôi vẫn ở với bố mẹ tôi vì tôi nghĩ việc quái gì phải dọn ra? Mặc kệ bạn bè tôi khuyên bảo, tôi vẫn ở lỳ! Thế là đời phải dạy cho tôi 1 bài học ...”nhớ đời”!
Ngày tôi dọn ra, bà cụ cho 10 ngàn, bạn tôi cho tôi mượn thêm 10 ngàn, khi nào có thì trả, trả lắt nhắt cũng không sao. không cần trả 1 lúc. Thế là tôi có đủ để down payment cho căn nhà. Tôi còn nhớ ông cụ tôi hay nói, "Cung nô bộc nhà này không tốt, chơi với bạn bè hay bị phản." Tôi thì lại không tin như vậy. Từ ngày tôi ra đời ở lứa tuổi 15, 16 tôi đã sống nhờ bạn. Họ hàng, bà con không giúp tôi nhiều bằng bạn bè tôi. Khi tôi hoạn nạn, quý nhân tới với tôi là những người bạn tôi. Khi tôi kiệt quệ, bạn tôi là những người nâng tôi đứng dậy và giúp tôi lấy lại được những tự tin trong cuộc sống. Đời tôi thật may mắn vì tôi có được rất nhiều bạn tốt, sẵn lòng giúp đỡ tôi mà không bao giờ đòi hỏi tôi phải trả lại điều gì.
Từ những ngày tôi trốn Nghĩa Vụ Quân Sự ở VN, không người bà con nào dám chứa tôi vì sợ liên lụy thì tôi có thằng bạn sẵn sàng cho tôi về nhà nó ngủ mỗi đêm mặc kệ gia đình nó than phiền là làm như vậy có thể sẽ liên lụy cả gia đình. Định cư ở xứ Mỹ này, tôi mắc nợ cũng khá nhiều người. Nợ tiền dễ trả. Nợ tình, nợ nghĩa khó trả, hoặc có thể nói không bao giờ có thể trả hết. Tôi chỉ biết nếu trả không được thì tôi trả bằng cách khác. Mỹ nó gọi là “Paying Forward”. Có nhiều người họ giúp tôi nhưng tôi không hề biết họ là ai hoặc không có cách gì kiếm lại được họ. Tôi chỉ còn mỗi cách là giúp người khác với hy vọng là điều đó sẽ làm cân bằng những ân tình tôi đã được ban bố.
Như đã nói lúc đầu, tôi không thích thay đổi trừ khi bị bắt buộc và khi bị bắt buộc và tôi đã quyết tâm thì dường như mọi chuyện đều xảy ra như là đã được xắp xếp từ trước. Ở cái tuổi 57 mà tôi phải quyết định mua nhà, thay đổi chỗ ở thì thật là một chuyện chẳng đặng đừng. Tôi lại may mắn có những người bạn sẵn sàng đứng ra giúp 1 tay, từ việc coi giấy tờ cho đến giúp đỡ làm sao để tôi mua được căn nhà vừa ý, mượn được cái "loan" thật rẽ.
Tôi rất ghét đọc giấy tờ , gần như tôi chả bao giờ đọc giấy tờ, giao kèo, tôi thường tìm người nào chuyên về việc đó và nếu người đó đồng ý là tôi … đồng ý theo. Tại sao phải đi ngược lại ý kiến của người chuyên môn phải không quý vị?
Căn nhà tôi ở hơn 20 năm nay, bây giờ đã tới lúc tôi phải chia tay với nó. Tôi thương từng viên gạch, từng dấu đinh tôi in dấu ở căn nhà này. Hai đứa con tôi sinh ra và lớn lên ở đây, căn nhà này đã từng là một nơi dung thân tuyệt vời của gia đình tôi. Bây giờ ân tình đã xong, tới lúc chúng tôi từ biệt nó, một điều không phải dễ, nhưng đã đến lúc phải ra đi để tìm một bình an cho tâm hồn.
Thành thật cảm ơn những người bạn đã giúp đỡ tôi trong việc này. Tôi biết bạn giúp tôi hoàn toàn không vụ lợi mà tất cả chỉ là vì bạn là bạn tôi và đối với bạn đó là chuyện thường tình nhưng đối với tôi đó là một chuyện tôi rất là trân trọng! Phải nói thật là tôi vô cùng may mắn khi có những người bạn sẵn sàng giúp tôi khi tôi cần. Những người bạn sẵn sàng ở cạnh tôi khi tôi đương đầu với nghiệt ngã và đưa tay để nâng tôi lên khi tôi quị té. Nếu có ai nói bạn bè chỉ là tạm bợ thì tôi xin nói bạn bè là một yếu tố cần thiết trong cuộc đời, nếu bạn nghĩ bạn không cần bạn bè thì có lẽ bạn đang tự dối lòng mình đấy!
Năm nay năm Kỷ Hợi, kỵ tuổi tôi, tôi lại gặp sao xấu Thái Bạch chiếu mạng, hao tài, tốn của, nhưng tiền bạc là vật ngoại thân, miễn sao tôi vẫn còn những người bạn quý, những người bạn học chung trường, tuy là trước đó tôi chả biết họ là ai, nhưng bây giờ tôi đã quen biết họ và để có được một giao lưu tình cảm đậm đà, thật sự tôi cũng chả cần gì hơn. Con cái lớn lên rồi nó cũng sẽ rời xa mình. Bố mẹ già rồi cũng về cõi tiên. Anh, Chi, Em cũng có cuộc sống riêng của họ ... Nhìn quanh thì mình còn gì ngoài những đứa bạn bè nó đem lại nụ cười, niềm vui cho mình khi những người thân quanh mình không còn ở đây....
Chúc các bạn năm con Heo tiền bạc, hạnh phúc, sức khỏe tràn vào như nước.. còn ra thì lĩ rĩ từng cent một thôi nhé!
Tản mạn ngày Xuân... Mồng Một Tết Kỷ Hợi 2019

Tình Mình Cái Răng


Nắng hanh vàng mơn man hàng lá đỏ
Nhỏ tay trần giơ khẽ chạm hồn ta
Rồi hờ hững cõi tình xa mờ lối
Ngõ tối về...nhỏ lạc mất tình ta
Cắm xong bình hoa hồng trên bàn và đặt cái bánh ngay ngắn vào tủ lạnh, Hắn khui chai bia, tự thưởng cái công "vất vã" đi mua quà sinh nhật ở Cosco cho vợ. Hai mươi lăm năm qua, Hắn vẫn tặng hoa cho vợ Hắn, mặc dù Hắn có nói với nàng trước khi cưới là sau ngày cưới, đừng mong chờ anh tặng hoa hoài nhé. Nếu anh không có tiền là anh không có mua đâu nha. Nàng chỉ mỉm cười và bảo “Sao cũng được" thế thì bảo sao Hắn không mua hoa tặng nàng mỗi sinh nhật cho được, khi đàn bà nói “Sao cũng được” tức là “gì” thì anh nào có vợ rồi cũng đã biết
Hắn còn nhớ rất rõ, bốn mươi năm trước vào một buổi tối Sài Gòn bị cúp điện, Hắn đi dự đám cưới của cô em họ. Đám cưới bình dân, cái bàn dài Hắn ngồi có khoảng 20 người, được kê ngay lề đường trước cửa nhà ở đường Trần Hưng Đạo, Chợ Lớn. Hắn chẳng nhớ có những món ăn gì, chỉ biết hôm đó, Hắn được dịp uống bia hơi không tốn tiền, nên Hắn nốc vô tội vạ. Hắn biết có vài người trong bàn nhưng Hắn cứ cười nói huyên thuyên, cụng ly lia lịa. Một hồi, Cô dâu tới chào bàn và nheo mắt hỏi Hắn bằng một giọng Huế rất là dễ thương "Nãy giờ ông có làm bạn tui sợ không? Dung hiền lắm đọ nha, đừng làm cổ sợ nha. Khó lắm mới rũ được Dung ra khỏi nhà đọ!”
Hắn giương cặp mắt say say, xỉn xỉn quay qua hỏi cô dâu "Dung? Ai là Dung?” Cô dâu gắt lên “Chu choa mạ ơi, ngồi cạnh người đẹp nãy giờ mà không biết?” Lúc đó Hắn mới nhìn kỹ người con gái có cặp mắt long lanh, khuôn mặt trái soan với làn da thật là trắng. Nàng có một vẻ đẹp lai lai, rạng ngời dưới một mái tóc dài quá vai. Hắn dụi mắt, lắc đầu vài cái cho tỉnh rồi cười cầu tài "Ô, xin lỗi Dung nhe, nãy giờ mãi vui quên tự giới thiệu.” Hắn không nhớ Hắn giả lã những gì, chỉ biết Dung chỉ cười cười, hoặc cúi đầu nhìn xuống bàn để tránh cặp mắt của hắn cả đêm.
Gần 9 giờ đêm, Dung đứng dậy muốn về, Hắn nắm tay nàng kéo lại. Hắn lúc đó đã say lắm rồi, nhưng có lẽ vì sức trai 18, Hắn chưa lạng quạng lắm. Hắn năn nỉ Dung ngồi nán lại thêm rồi tối Hắn sẽ đưa Dung về. Hắn còn nhớ ánh mắt nàng lúc đó toát ra vẽ sợ hãi cực kỳ, nhưng nàng vẫn lặng lẽ ngồi xuống. Sau này Hắn mới biết, nàng nán lại vì nàng hy vọng Hắn uống thêm, say khướt rồi lăn đùng ra đó, là nàng sẽ cao bay xa chạy ngay.
Càng uống, Hắn càng hăng, vung tay, múa chân, đứng lên, ngồi xuống, thỉnh thoảng mất thăng bằng lại ngã vào người Dung. Dung mặc váy ngắn màu xanh lá cây đậm, dưới ánh đèn dầu lung lay, Hắn thấy cặp đùi nàng thật là trắng. Nàng chắc bắt gặp cặp mắt cú vọ của Hắn đôi ba lần, nên nàng ngồi rất cẩn thận, hai tay để trên đùi, mỗi lần thấy Hắn nghiêng người về phía nàng là nàng lại giơ hai cánh tay lên thủ thế để đỡ Hắn.
Tới 10 giờ Dung biết Hắn không say đến gục được nên nàng lại kiếu về. Hắn dõng dạc đứng lên, 1 tay nâng ly bia hơi, yêu cầu mọi người cụng ly lần chót để Hắn đưa Dung về. Một tay Hắn nắm chắc cánh tay Dung không cho nàng đứng dậy. Vì nốc cạn ly bia một cách vội vã nên Hắn bị sặc và ho lên 1 cái. Hắn chợt thấy một vật gì từ trong miệng mình bay vọt ra ngoài.
Vài hôm trước khi đi ăn đám cưới, Hắn đi nha sĩ để nhổ cái răng cửa bị gãy 1 nữa vì bị thằng Phường Đội tặng cho 1 báng súng tháng trước. Ông nha sĩ có cho Hắn mượn 1 cái răng tạm để che lấp cái khoảng trống vô duyên mỗi khi Hắn cười, vì là răng tạm nên không dính chắc lắm, thỉnh thoảng nó cứ muốn bức gông xiềng để nhào ra làm Hắn cứ phải luôn đưa tay lên kìm lại. Khi Hắn nhận thức được rằng cái răng giả đã văng ra khỏi miệng mình, ma men trong người Hắn ngay lập tức rút đi hết, chỉ để lại mình Hắn với niềm cảnh giác cao độ rằng cái răng giả của mình vừa ca bài “Vùng lên hỡi các nô lệ ở thế gian...” đào ngũ khỏi miệng mình.
Hắn ngồi phụp ngay xuống ghế, dương cặp mắt thao láo lên nhìn quanh quẫn xem cái răng chết tiệt nó nằm đâu. Tay kia Hắn vẫn nắm ghì lấy tay Dung, không cho nàng di chuyễn. Dung vừa mắc cỡ, vừa bối rối, cũng chỉ biết ngồi cứng đơ, không biết Hắn còn dỡ trò gì nữa. Cặp mắt Hắn như sao xẹt, lướt quanh mặt đất, xông lên mặt bàn một cách vô vọng vì trên bàn thì chén bát ngổn ngang. Dưới đất thì xương gà, xương vịt, lổn nhổn cùng với mấy con chó đang tranh ăn.
Hắn hoàn toàn tỉnh cơn say, môi mím chặt, mắt quắt lên vì tức giận khi không thấy cái răng của nợ đâu cả. Thấy cặp mắt Hắn long lên sòng sọc, Dung sợ quá, kéo Hắn ngồi xuống “Anh kiếm cái gì vậy?” Hắn nhìn nàng, lắc đầu, môi vẫn mím chặt, làu bàu trong miệng “Không có gì, chờ tí đi!” Hắn lại đưa mắt nhìn xuống thì lần này “À HA…cái răng trắng ngà, lấp lánh vì ánh đèn dầu phản chiếu, nổi bật trên nền vải xanh lá cây đậm của cái váy ngắn của nàng. Không kịp suy nghĩ, bàn tay Hắn phóng tới còn nhanh hơn “Đoàn Dự” phóng “Nhất Dương Chỉ”, dùng hai ngón tay giở chiêu "Nhị Thiên Đường" chộp ngay cái răng đang chơ vơ trên váy nàng nằm ngay chỗ hiểm hóc nhất và bỏ ngay lại vào miệng mình. Không biết vì Dung quá mắc cỡ hay võ công Hắn quá cao cường mà nàng không hề có phản ứng gì với việc Hắn vừa chạm vào đùi nàng.
Từ đại lộ Trần Hưng Đạo về Cư Xá Lê Đại Hành, có một con đường nhỏ cắt ngang, đi như thế sẽ bớt được một đoạn đường dài, nhưng hơi tối. Dung thấy khuya rồi nên bắt buộc phải cho Hắn đạp xe theo cùng. Gió mát hiu hiu thổi, khiến cơn say của Hắn trở lại. Hắn đạp xe cạnh Dung mà cứ lạng quạng nghiêng qua, nghiêng lại, chạm vào vai nàng mãi. Dung rướn người đạp xe nhanh lên vì nàng thật sự muốn về tới nhà càng nhanh, càng tốt để trốn thoát cái tên "mất nết" này!
Tới đầu hẽm, Dung ngừng lại "Cảm ơn anh nha, tới đây Dung vào được rồi". Hắn tuy say nhưng vẫn biết là nàng không muốn cho Hắn biết nhà nên Hắn vẫn nằng nặc theo vào tới cửa. Dung miễn cưỡng để Hắn đi theo. Tới trước 1 con hẽm rất nhỏ, chỉ vừa đủ 1 chiếc xe đạp đi vào, Dung nói "Tới rồi, anh về đi!" Dung nhất quyết bắt Hắn phải quay xe đạp đi thì nàng mới vào. Hắn đành chào Dung và đạp xe đi. Quay đầu lại Hắn thấy Dung vội vã dắt xe đi vào ngõ tối. Tuy Hắn đã say khướt, nhưng Hắn vẫn còn tỉnh táo để vòng xe lại, núp vào 1 bên tường và ngó theo Dung cho đến khi cửa sau của nhà nàng mở và nàng đi vào. Hắn lập tức đếm 1, 2, 3 ,4.... Bốn căn nhà! Hắn cong lưng đạp ra đằng cửa trước và đếm 1, 2, 3, 4...Đây là nhà nàng đây. Hắn nhíu mắt nhìn cho kỹ số nhà xong đạp xe một mạch qua nhà thằng bạn cách đó vài con đường. Đập cửa rầm rầm, Hắn nói "Mày cho tao mượn cây viết! Ngay!" Hắn hí hoáy viết lên cánh tay "28 Cư Xá Lê Đại Hành".
Hắn hân hoan đạp xe trở về nhà cô dâu dự tiệc cưới. "Trên đường về nhớ đầy..." Hắn lãm nhảm ca, cơn say đã thật sự nhập vào Hắn vì Hắn không còn lý do gì để kiểm soát mình nữa. Băng qua con đường Nguyễn Tri Phương, mùi tanh nồng nặc từ chợ cá Trần Quốc Toản giúp Hắn tỉnh lại đôi chút, quẹo vào con đường tắt trở về đường Trần Hưng Đạo, Hắn thấy lòng mình vui vui vì không ngờ hôm nay Hắn lại quen được với 1 con bé xinh và hiền như thế. Hắn cười hăng hắc, đạp xe nhanh lên và khoái chí gào to "Chưa gặp em tôi đã biết rằng có nàng thiếu nữ đẹp như...Dung" tiếp theo là một tràng cười khoái chí. Vừa toét miệng cười là Hắn cảm thấy ngay một vật gì vừa bay ra khỏi miệng Hắn. Hắn giật thót người...Cái răng khốn kiếp lại tìm đường vượt ngục…
Rééét...Hắn hãm phanh và lập tức quay lại kiếm cái răng của mình.... Con đường tối thui, gặp ngày cúp điện, Hắn lại quá say rồi, nhìn quanh quất một hồi, Hắn nãn lòng chiến sĩ, đành lết thết đạp xe về với cõi lòng u uất, thế là hết mong gặp lại nàng. Tối đó Hắn ngủ lại ở nhà cô dâu. Sáng sớm tinh mơ, Hắn choàng tỉnh dậy, lay thằng bạn thân Tuấn Ngỗng "Dậy, dậy...mày phải đi với tao". Tuấn Ngỗng càu nhàu nhưng cũng lồm cồm bò dậy đi với Hắn. Hai đứa đạp hết ga lại quãng đường tối qua Hắn bị rớt răng và bắt đầu tìm kiếm. Hắn hoãng hốt khi thấy hai bên đường các cô quét đường đã có mặt và cứ cách vài căn nhà lại có 1 chiếc xe rác kéo tay đứng chờ. Tuấn Ngỗng nhìn Hắn cười đều giả "Nếu em hỏi là sao tối qua thấy mày có răng, thì mày cứ nói tự cúp điện đấy em ạ là xong chứ gì!" Hắn vừa loay hoay tìm, vừa chưởi thề "Mày câm cái mõm mày lại đi nhé!"
Thấy hai thanh niên cứ đi tới, đi lui như tìm kiếm cái gì, một cô quét đường hỏi "Mấy cậu kiếm cái gì hả?" Hắn mắc cỡ quá, không biết phải nói sao, cứ cúi gầm mặt xuống đường tìm. Tuấn Ngỗng ngồi xoãi dài hai chân trên chiếc xe đạp course của hắn vừa cười khà khà vừa nói "Nó rớt cái răng giả của nó đó chị ơi..." Cô quét đường cầm cái nón lá phe phẩy rồi nói "Răng dzàng hả?" Tuấn được dịp cười phá lên "Răng giả thôi chị ơi. Sáng nay nó đi thăm bồ, không có răng làm sao gặp được?" Hắn ngượng chín người nhưng vẫn không dám nói gì. Cô quét đường nói "Dzậy mà tưởng răng dzàng...Nè...Tui gom rác hết rồi, nhưng chưa hốt vào xe, đâu cậu thử kiếm trong mấy cái đống lá tui "dzun" lại xem sao?" Hắn nhào vội tới từng đống lá chị quét đường chỉ và bới tung toé như gà kiếm mồi. Sau một lúc, hắn reo lên " Đây Rồi!" Hắn la lên mừng rỡ khi thấy cái răng nằm lẫn lộn với đống lá vàng. Hắn nhặt vội lấy nó, bỏ vào túi áo, cảm ơn chị quét đường và hối hả đạp xe về nhà bỏ mặc Tuấn Ngỗng đứng đó. Tuấn Ngỗng gọi với theo xong lắc đầu khi không thấy Hắn quay lại, Tuấn Ngỗng quay xe đạp về hướng nhà mình ở gần Ngã Ba Ông Tạ.
Về tới nhà, xông vào buồng tắm, Hắn móc túi vất cái răng vào chậu thau rửa mặt. Mở vòi nước chảy vào chậu, rửa mặt, đánh răng. Đầu óc miên man suy nghĩ xem lát nữa mình sẽ rủ nàng đi uống cà phê ở đâu. Thay quần áo xong, chải đầu, Hắn tiện tay cầm thau nước đổ ộc vào cầu tiêu. "CHẾT!!! Cái răng!” Hắn sực nhớ cái răng còn trong chậu và đã theo giòng nước vào cầu tiêu. Hắn thừ người nhìn cái bồn cầu, tức giận vung chân đá cho nó 1 cái. Cú đá ngu xuẩn làm Hắn đau điếng. Hắn ngồi xuống xoa bàn chân và chợt thấy cái răng nằm ngay cạnh góc cầu tiêu, thì ra số Hắn còn may mắn, sức nước đẩy cái răng trúng thành cầu và văng ra ngoài. Hắn vội vàng nhặt lấy cái răng, lấy bàn chải kỳ cọ thật sạch. Hắn còn kỹ càng đun 1 tí nước sôi rồi ngâm cái răng vào cho… chết vì trùng!
Phật gia cho rằng, ở kiếp này, người với người gặp nhau là do duyên nợ từ kiếp trước, vợ chồng và con cái gặp nhau cũng là như vậy. Hắn không muốn tin không được, vì hôm đó Hắn mà không tìm lại được cái răng thì chả bao giờ Hắn trở lại tìm Dung. Bao nhiêu người Hắn từ giã trước khi Hắn vượt biên, chỉ có mình Dung tới chia tay Hắn ngày Hắn bước xuống tàu mặc dù hai đứa chưa bao giờ đi chơi riêng với nhau một ngày nào. Mười năm Hắn lưu lạc xứ người thơ từ gửi về cho Dung chị vỏn vẹn vài cái. Nàng vẫn lui tới thăm nom bố mẹ Hắn theo lời Hắn gửi gấm nàng ngày Hắn ra đi. Cái Duyên, cái Nợ như thế nào Hắn không biết nhưng cái răng Hắn biết nó đóng vai trò then chốt trong cuộc tình của Hắn và Dung.
Hắn chưa bao giờ kể chuyện này cho vợ Hắn nghe. Bốn mươi năm rồi, Hắn vẫn nhớ như mới hôm qua. Con Hắn hỏi sao bố tặng mẹ hoa hồng đỏ và vàng chung vậy? " Hắn nói "Hoa Hồng Đỏ là tượng trưng cho tình yêu nồng thắm và Hoa Hồng Vàng tượng trưng cho tình bạn. She is the love of my life and also my best friend"
Ánh đèn đường mơn man bờ vai nhỏ
Nhỏ tay trần nắm chắc cái ghi đông
Xông vội vã chạy ngay vào ngõ tối
Tối ta về...rớt mất cái răng yêu

Tắm Suối ở Phi



Cali mấy hôm nay có những cơn mưa tầm tã, mưa gió vật lộn với nhau, quăng quật trên mái nhà, rung rinh ngọn cây, gào thét, rên rĩ qua khe cửa sổ, những âm thanh quen thuộc làm mềm lòng tôi. Tôi không thích mưa, cứ trời mưa là lòng tôi chùng xuống có lẽ vì tôi lớn lên với giọng ca Khánh Ly qua dòng nhạc TCS mà tôi nghe miệt mài những ngày mưa kéo dài ở VN. Không nhiều thì ít tâm tình tôi cũng bị ủy mị theo lời ca, tiếng hát đó!
Hồi còn đi học, cứ trời mưa là tôi lại đạp xe vòng vòng nghêu ngao mấy câu " Chiều mưa ngày nào, sánh bước bên nhau, tin yêu dạt dào, mộng ước mai sau..." mặc dù tôi chưa bao giờ được cùng nàng nào sánh vai hay chia dù dưới cơn mưa cả. Đó chỉ là một niềm ước mơ nhỏ nhoi của cậu học trò có quá nhiều tự ti mặc cảm.
Những ngày ở trại tị nạn tôi có được 1 cuộc tình rất thi vị, nàng lớn hơn tôi, kinh nghiệm đời hơn tôi và dĩ nhiên biết yêu cũng trước tôi. Thời gian tôi quen nàng chưa được 1 năm nhưng kỷ niệm thì ngập tràn. Khi chúng tôi ở bên Phi, tôi thường ra máy nước công cộng xách nước đầy lu cho nàng tắm và nấu cơm hàng ngày. Cuối tuần không phải đi học là tôi rũ nàng ra suối tắm và để trốn việc xách nước của mình. Hôm nay thấy thằng bạn post hình giòng suối trên Yosemite làm nỗi nhớ những lần tắm suối trở về ray rứt tim tôi.
Khi đi tắm suối chúng tôi thường leo lên thật cao gần đầu ngọn suối vì nước sạch hơn và nhất là vắng người hơn. Chúng tôi nhặt đá quanh suối xây thành 1 cái đập nhỏ, cho nước đủ dâng cao ngang ngực, rồi mới trào ra và chảy tiếp tục xuống dưới. Chúng tôi có khi ngâm mình trong suối hàng giờ, nàng hồn nhiên ca cho tôi nghe hết bài này tới bài khác... Một lần trên đường đến suối, tôi đi ngang 1 bụi hoa dại tim tím rất đẹp, khi nàng đang thưởng thức thú "tắm tiên", tôi lén đi trở lại và hái thật nhiều hoa này, chất đầy cả cái túi xách đem theo xong tôi leo cao hơn ngược dòng suối và lò đầu xem nàng có biết tôi đang ở trên không. Khi thấy nàng vẫn ngồi đó nghịch nước và đang miên man suy nghĩ điều gì, tôi lấy vài cánh hoa thả xuống nước cho nó trôi xuống chổ nàng ngồi. Nàng vẫn chưa để ý lắm cho đến khi thấy hoa tím phủ đầy quanh chổ nàng ngồi. Nàng ngạc nhiên thích thú nhìn lên ngược giòng suối và bắt gặp quả tang tôi đang cười khúc khích với nàng.
Tôi tụt xuống dốc và ngồi cạnh nàng, chúng tôi lặng bên nhau cho thời gian cứ trôi dần, đôi khi đùa giỡn ném những cành hoa qua lại với nhau như trẻ con. Tôi còn nhớ đang nằm lim dim bên bờ suối thì cảm thấy nhột nhột trên sóng mũi, tôi mở mắt ra thì thấy khuôn mặt tuyệt vời của nàng đang sát mặt tôi, tay nàng cầm 1 cành hoa vuốt nhè nhẹ trên mặt tôi...nàng cúi xuống gần mặt tôi hơn và thế là tinh tú quay cuồng, người tôi cứng đờ ra... Lần đầu tôi biết thế nào là nụ hôn tình yêu!
Tối đó tôi về trằn trọc cả đêm, không phải vì hương vị ngọt ngào của nụ hôn đầu đời, cũng không phải vì ngoài trời mưa gió bão bùng, hạt mưa rơi lốp đốp to hơn mưa đá trên mái tôn mà vì khắp người tôi đang ngứa ngáy kinh hồn. Thắp đèn lên xem tôi hoảng hồn khi thấy toàn thân mình nổi tửng mãng đỏ vì dị ứng. Thế là cả đêm tôi mất ngủ vì...gãi đờn và chỉ thiếp đi khi mãi gần sáng...
Tôi giật mình mở mắt khi thấy có gì âm ấm chạm vào da thịt mình. Nàng đang ngồi cạnh tôi, mắng yêu "Biết ngay mà, cứ ở đó nằm yên chịu trận. Sao không qua em lấy thuốc!" Nàng đưa tôi viên thuốc trăng trắng và ly nước, ra lệnh cho tôi uống ngay. Tôi chẵng cần hỏi han, cứ riu ríu làm theo lời nàng. Nàng đắp lên người tôi những cái khăn nhỏ đã được hơ ấm trên bếp than cho tôi bớt ngứa. Dặn sơ tôi thay khăn như thế nào khi hết ấm. Nàng cúi xuống nói khẽ "Hoa với hoét.. cho chừa nhé, em cũng ngứa khắp người tối qua. May có thuốc!" Nàng hôn nhẹ lên môi tôi, leo xuống cầu thang dặn vói "Lát em đem cháo qua cho ăn, ngủ tiếp đi!"
Hạnh phúc nhẹ nhàng dâng trong hồn tôi. Cám ơn những đóa hoa tim tím đã giúp tôi biết thế nào là mật ngọt của tình yêu. Tình yêu nào cũng có mật ngọt, cũng có những dỗi hờn, dằn vặt...Tình yêu dù chỉ là một thoáng trong đời, đôi khi cũng làm mình nhớ nhung suốt đời với những nên thơ của nó!
Mưa rơi, mưa rơi
Tình nào ra khơi
Hồn nào chơi vơi
Tình hoài trong tôi

Pepsi



Em như một nụ hồng cầu mong chẳng lạnh lùng.
Em như một ngày Mộng mà ta Hằng ngại ngùng,
Sẽ ru ta nghìn nhớ một ngày thoáng mây đưa.
Chuyện tình đă như mơ ...

Hắn thẫn thờ quăng tấm thiệp cưới lên bàn. Tuy là đã biết trước nhưng hắn vẫn không chịu nổi cái nỗi đau của sự mất mát. tiếc nuối đang lạnh lùng bước vào tim hắn bằng những gót giầy cao gót nhọn hoắc. Từ ngày quen nàng, nàng vẫn luôn hát bài "Hối Tiếc" cho hắn nghe, nhưng hắn vẫn ỷ y, đâu có nghĩ là nàng muốn nói với hắn là cứ vui với hiện tại đi vì "Ngày còn có nhau, đă biết không thành đâu!"

Đi ra khỏi hành lang của máy bay, hắn thấy nàng đang đứng chờ hắn với nụ cười thật tươi trên môi, Hắn cứ bủn rủn cả người vì đã bốn năm rồi hắn mới được thấy lại nụ cười đó, đôi mắt long lanh ấy. Cả một trời kỷ niệm cuồn cuộn đổ về. Hắn rảo bước tới giang tay tính ôm nàng, chợt một thanh niên cao lớn đưa tay ra bắt tay hắn và nói "Đi đường mệt không ông? Cũng may máy bay không bị trễ nhễ!" Cái giọng Bắc Kỳ nghe thật...thấy ghét! Anh thanh niên đó là chồng sắp cưới của nàng đỡ cái túi sách trên tay của hắn và thoải mái bước giữa hắn và nàng ra xe.

Thế đấy, cuộc tình bên đảo của hắn kết thúc bằng 1 tấm thiệp hồng, báo tin em đi lấy chồng. Hắn qua trước ngày đám cưới vài hôm và đi thăm gia đình nàng. Bố nàng cứ nhìn hắn chầm chập và gạn hỏi tại sao hắn lại qua đây vì có lẽ sợ hắn phá đám ngày đám cưới đứa con gái rượu của ông.

Nàng giới thiệu cô em họ cũng là phù dâu của nàng làm hướng dẫn viên cho hắn những ngày hắn ở đó. Con bé cũng dễ thương và lanh lắm. Chỉ cần đi lòng vòng 1 ngày là con bé đã biết tỏng tòng tong về hắn và cô chị họ của mình. Con bé nói “Anh đừng buồn, chỉ quen anh ấy từ VN rồi, qua đây bao nhiêu năm anh vẫn đợi chỉ. Chỉ cứ thoái thác mãi cho tới khi chỉ ra trường rồi mới chịu làm đám cưới đấy!” Hắn nghe mà lòng đau như thắt, thì ra nàng cũng ráng kéo thời gian chờ hắn công thành danh toại và qua hỏi cưới nàng, nhưng hắn vì ham chơi, ăn học chẳng ra đâu vào đâu, công việc cũng chả ra gì nên nàng nãn quá thôi lấy chồng phứt cho xong!

Ngày đám cưới, hắn cũng phụ giúp chụp hình, nhưng phần lớn hình hắn chụp chỉ là hình nàng. Hắn say mê bấm máy, cố gắng ghi lại từng nụ cười, khóe mắt, vành môi của nàng vì hắn biết rằng từ giờ trở đi đó chỉ là những gì hắn còn có được mà thôi! Trước giờ nhà trai tới, hắn vẫn còn đứng loay hoay trong phòng nàng. Cô phù dâu sau khi đội cái khăn đống và khoác cái áo ren mỏng lên người nàng, quay qua nháy mắt nói với hắn "Anh chụp thêm cho chị vài tấm đi, nhà trai sắp tới rồi. Em đi lấy ly nước cho chỉ!" Cô bé quay ra khép cửa lại, hắn đưa máy lên bấm cho nàng vài tấm, xong im lặng ngắm nàng. Hắn nghe con tim hắn thở dài “Nàng đẹp thật!”

Nàng kêu hắn đeo hộ đôi găng và nàng chợt nắm lấy tay hắn, kéo sát vào và đặt 1 nụ hôn nhẹ lên má hắn. Hắn hốt hoảng "Ấy chết, ai mà thấy thì sao?" Nàng mỉm cười "Thì đã sao nào, nhưng mà cũng đừng mơ mộng nhé! Nụ hôn cuối cùng đấy!" Hắn còn đang chơi vơi thì cô em họ đã trở vào nhìn hắn cười một nụ cười tinh quái!

Tối đó hắn uống thật nhiều, ông bố cô dâu cứ thỉnh thoảng lại tới bàn "Cháu không sao chứ? Đừng uống nhiều quá nhé!" Ngày ở đảo, ông cụ vẫn xưng hô xách mé "Mày, mày , tao, tao" chứ có bao giờ gọi hắn bằng cháu ngọt ngào như thế bao giờ đâu.

Con bé em họ thì cứ kè kè lấy hắn bỏ mặc thằng phù rễ lang thang ở bàn nào đó. Tới giờ tan tiệc, thấy hắn hơi lạng quạng, cô dâu phụ dành lái xe đèo hắn về lại cái apartment studio nhỏ xíu của vợ chồng nàng. Hắn say quá nên lăn đùng ra dưới thảm đánh một giấc ngay lập tức.

Khoảng nửa đêm, hắn chợt thức giấc, vì uống quá nhiều bia, bụng hắn óc ách cần tìm chỗ xã. Hắn rón rén đi vòng quanh căn phòng nhỏ tìm restroom, nhưng khổ thay căn phòng chỉ có 1 cái restroom mà nó lại ở trong phòng của cô dâu, chú rể và hai người đó thì lại đang động phòng hoa chúc làm sao hắn dám gõ cửa để vào?

Trên ghế sofa gần đó, cô dâu phụ nằm cuộn tròn trong tấm chăn. Hắn bối rối nhìn quanh… Cái giống mà mình càng nín, thì nó lại càng muốn tuôn trào. Hắn vặn vẹo người, đi tới, đi lui mãi vẫn không biết làm sao. Hắn mở cửa cái để ra đằng trước thì ôi thôi cái apartment nhìn ra đường lớn, không có một chỗ nào để hắn có thể núp tạm để có thể giải quyết niềm riêng một cách kín đáo cả. Bước vào trong thì cô dâu phụ lại thức dậy và hỏi "Anh đi đâu thế?" Hắn chỉ muốn vọt miệng nói "Đi kiếm chỗ giải quyết bầu tâm sự!" Nhưng hắn nín kịp chỉ nói "Ồ trời nóng quá, anh mở cửa ra tí cho mát!" Con bé nheo mắt nhìn hắn một cách khó hiểu và quay mặt vào trong ngủ tiếp.

Hắn nằm xuống góc nhà một hồi nghe tiếng thở đều đều của cô dâu phụ, hắn lồm cồm ngồi dậy đi vào phía bếp, loay hoay tìm phương cách. Từng giọt mồ hôi lăn dài trên trán hắn. Hắn cố gắng hít thở từng hồi thật dài để đàn áp sự nổi dậy đòi hỏi được quyền giải phóng của cái thận hắn. Mở tủ lạnh ra, hắn chợt sáng mắt khi thấy một chai Pepsi loại 1 lít còn non nữa chai. Hắn hối hả mở nút chai, đổ phần còn lại vào sink và loay hoay tìm cách trút bầu tâm sự…

Đêm khuya thanh vắng, chỉ có tiếng thở nhè nhẹ của cô dâu phụ ở ngoài sofa và tiếng ngáy của chồng nàng từ phòng trong vọng ra. Không gian như đồng lõa với hắn, thật là im lặng để hắn thi hành nhiệm vụ. "Xèèè..." Hắn lập tức nín thở, “Trời ạ sao mà nó kêu…to thế?” Nhanh trí hắn mở vòi nước trong sink hy vọng tiếng róc rách của nước thật sẽ che đậy được cái tiếng rón rén của nước kia đi. Đồng thời hắn cố gắng vận nội công để "điều chỉnh âm thanh vừa... khỏi nghe" của hắn.

Một giọng ngái ngủ vang lên "Anh làm gì vậy?" Cô dâu phụ nghe tiếng nước chảy, thức dậy hỏi hắn. Hắn thót tim, gồng mình tựa hai cánh tay lên thành cái sink, bế môn tỏa cảng ngay lập tức và cố gắng lấy giọng bình thường trả lời "Ô không có gì, anh khát nước, rửa cái ly uống miếng nước thôi, em ngủ tiếp đi!" Ngưng 1 tí hắn lại vận dụng mười thành công lực để cho những giọt lăn tăn chảy ra thật chậm và thật nhỏ. Chưa bao giờ hắn lại thấy thời gian dài như thế. Mỗi ngày làm động tác này hắn có bao giờ để ý là bao lâu đâu? Cái chai càng ngày càng nặng hơn, hắn lo sợ lỡ mà tuột tay, cái chai rơi xuống là khốn khổ cuộc đời!

Con bé phù dâu lại trở mình khi hắn vừa trút xong giọt tâm sự cuối cùng. Hắn thở phào, nhè nhẹ đặt cái chai vào sink và cẩn thận vặn nút chai lại thật chặc. Bây giờ thì lại không biết dấu cái chai vào đâu bây giờ? Hẳn với tay mở tủ lạnh xong vội lắc đầu đóng cửa tủ lại ngay. Nhìn quanh 1 hồi, hắn đành đem cái chai nhét vào cái túi xách của hắn, xong yên tâm đánh một giấc tới sáng.

Đang ngủ hắn cảm thấy nhột nhạt ở mũi mình, hắn đưa tay gãi và mở choàng mắt ra, con bé phù dâu tay đang cầm cọng tóc ngoáy ngoáy lỗ mũi của hắn. Con bé cười phì nói “Anh ngáy to quá, chả ngủ nghê gì được cả. Sáng rồi dậy đi! Anh chị của em đi hưởng tuần trăng mật rồi, nói em pha cà phê cho anh rồi lát em đưa anh ra phi trường sau!" Hắn uể oải ngồi dậy với tay lấy cái túi xách đi vào phòng tắm. Nhìn khuôn mặt héo úa của mình trong gương hắn vừa nghĩ tới nàng, vừa bôi kem đánh răng miệng thì hát nho nhỏ:
"Em như giọt rượu nồng dìu ta vào cuộc mộng.
Em như vạt lụa đào quyện ta lời thì thào,
Sẽ qua đi ngày tháng tình rồi cũng xa xưa, Buồn ...!"

Hắn chợt nhớ tới cái chai Pepsi vội mở túi ra định bụng thủ tiêu tang vật thì lạ quá không thấy cái chai đâu nữa cả? Hắn đổ hết cả cái túi xách ra cũng chả thấy cái chai nào. Hắn bối rối không biết mình ngủ hay mơ? Hắn bóp trán cố gắng nhớ lại và nhớ chắc hắn để cái chai vào trong túi xách trước khi ngủ mà. Không biết hỏi ai mà cũng chả dám hỏi ai, hắn đành im luôn!

Xe ngừng bên lề đường của phi trường, con bé phù dâu nghiêng đầu qua cửa sổ xe hóm hĩnh nói với hắn "Mai mốt em qua Cali, anh phải hứa dẫn em đi chơi đấy nhá! Hắn giã lã "Ừ thì cứ cho anh biết trước, anh sẽ...trốn!” Con bé "Hứ"một cái rồi nói "Anh dám? Anh mà trốn là em sẽ mách chị là anh… lấy cái chai Pepsi của chỉ đấy nhá!” Nói xong con bé cười khanh khách sang số xe vọt đi mất trước khi hắn kịp ngậm cái miệng đang há hốc của hắn lại!


Vài năm sau, hắn lại khăn gói đi đám cưới của cô phù dâu, lần nầy kinh nghiệm, hắn mướn khách sạn ở cho chắc ăn, kẽo không lại phải kiếm 1 chai Pepsi khác thì lại phải dính vòng lẫn quẫn với 1cô phù dâu khác thêm vài năm nữa thì tiêu đời trai! #knmagic

Nụ Hôn Dưới Mưa


"Anh có bao giờ hôn ai dưới mưa chưa?" Hắn ngỡ ngàng quay qua nhìn nàng. cô bạn đồng nghiệp vừa hỏi hắn câu đó và ngập ngừng nói "Chưa". Nàng nâng ly rượu trên tay ra dấu cạn ly cùng hắn và nốc cạn, hắn cũng vội vàng uống 1 hơi cạn ly vì nàng đã kéo tay hắn chạy ra khỏi quán rượu.
Nàng nắm tay hắn chạy dưới cơn mưa, băng qua đường, quẹo ngang vào một ngõ tối với ánh đèn đường vàng vọt rọi xuống. Hắn còn đang thắc mắc, chưa hiểu gì thì nàng đã ôm ghì đầu hắn và dán cặp môi nàng lên môi hắn. Hắn vụng về muốn đẩy nàng ra, nhưng hơi men trong người hắn lại thủ thỉ vào tai hắn :"Cứ thử đi, xem sao đã!"
Cảm giác lâng lâng, sung sướng bao trùm lấy hắn. Trời đất như quay cuồng quanh đôi thân hình đang quấn chặt lấy nhau. Từng hạt mưa lăn dài trên tóc, xuống khuôn mặt hai người, thấm vào đôi môi đang ngấu nghiến hôn nhau.... Chưa bao giờ hắn lại cảm nhận nụ hôn lại thú vị đến thế. Hắn đê mê tận hưởng cái cảm giác thật lạ, thật dâng trào. Đôi tay hắn ôm ghì khuôn mắt nàng, đôi môi nghiêng ngã theo từng giọt mưa rơi rớt trên khuôn mặt hai người.
Nụ hôn dưới cơn mưa là một khoái lạc mà hắn chưa bao giờ biết đến. Như một đứa trẻ lần đầu tiên được quà, hắn mê man thưởng thức cái lạc thú, vừa trần tục lại vừa thơ mộng của hai kẽ yêu nhau trong mưa. Cây dù che hai người không biết tự bao giờ đã rơi xuống đất và theo con gió của Kansas city thổi bay lông lốc ngang bãi đậu xe như cảm giác của hắn hiện tại. Hắn có cảm tưởng như mình là một phi hành gia bị đứt đây nối với phi thuyền mẹ và đang trôi nỗi 1 cách vô định trong vũ trụ với ngàn sao bao quanh mình.... Hắn quên mất hiện tại, hắn quên mất mình là ai, hắn quên mất hậu quả gì có thể xảy ra...
Hắn chỉ biết đắm chìm trong cái cảm giác lạ kỳ như là hắn chưa từng hôn ai bao giờ.... Hắn đánh rơi cái bản ngã của hắn, hắn đánh rơi cái con người của hắn và để trái tim hắn hào hứng lên xuống theo từng theo từng nhịp thở gấp rút của hai thân xác đang dính chặt vào nhau. Linh hồn hắn như đã bán cho cho quỷ dữ, không còn nghe theo lịnh hắn nữa, nó cứ hờ hững trôi theo dòng thời gian và tiếng mưa đêm của một đêm mưa lạnh nhưng trớ trêu thay lại đang sưởi ấm tâm hồn của đôi tình nhân vừa tìm tới nhau qua men rượu nồng, qua những mẩu chuyện trao đổi với nhau và qua những đồng cảm của cuộc đời...
Một cảm giác tội lỗi thoáng qua đầu hắn, nhưng nụ hôn nồng cháy dưới mưa đã thì thào vào tai hắn "Kệ, Que sera, sera..." Hắn hít vào một hơi thật dài, nhắm mắt lại và lao đầu vào cái vũ trụ bao la với ngàn sao ảo ảnh...
"...Kisses in the rain
Nothing more or less, just kisses in the rain
Two hearts that won't confess to knowing what's true
No skies of blue remain
We're now a time remembered
Love's just a passing glance
It's all a cold September and all along last dance!!!"

Cái Dù Xanh


Trời Cali hôm nay ảm đạm như muốn mưa. Cái xứ gì mà cả năm mới có 1 trận mưa ri rĩ chả bù với cái xứ VN của tôi, mưa là ngập đường, ngập xá. Chả trách ông nhạc sĩ nào đó sáng tác bài "Tháng Sáu trời mưa, trời mưa không dứt. Trời không mưa, anh cũng lạy trời mưa..." Chắc ông nhạc sĩ nầy nhát gái giống tôi, nên cứ lạy trời mưa để có cớ bắt chuyện với nàng và cho nàng mượn… dù!
Nói về mưa thì không biết bao nhiêu là bài nhạc tình về Mưa, mà hình như bản nào nghe cũng buồn. Tôi còn nhớ có lần tôi trúng mánh chợ trời, rũng rình tí tiền, tôi rũ nàng đi Sài Gòn uống cà phê cho nó hách với đời 1 tí. Khi tới nhà nàng thì trời bắt đầu đổ mưa như trút nước, tôi thấy nàng đã sửa soạn sẵn sàng, nên không muốn thay đổi kế hoạch. Nàng đưa tôi mượn cái dù của nàng. Cây dù màu xanh, cũ rồi, cái tay cầm bị gãy, bố nàng đẽo gỗ làm 1 trái banh nhỏ gắn ở cần cho cầm khỏi tuột, trông ngồ ngộ. Tôi cầm dù vừa chạy lom khom ra đầu hẽm vừa nhìn xuống chân né mấy cái ổ gà bấy giờ đã đầy nước. Thấy 1 ông xích lô đạp đang chờ khách, tôi ngã giá và gọi ông vào đèo 2 đứa tôi đi.
Ghế xích lô nhỏ, hai đứa tôi ngồi nép vào nhau như là 2 còn cá mòi. Bác đạp xich lô quấn cái bạt che kín chỗ chúng tôi ngồi và phóng lên đạp phom phom. Lần đầu tiên được nàng ngồi tựa vào người và mùi thơm của dầu gội đầu rẽ tiền cứ bay thoang thoảng vào mặt tôi làm tôi ngây ngất mặc dù tôi ngửi cái mùi xà bông nầy hàng ngày trong hãng. Không hiểu sao tối nay mùi xà bông rẽ tiền này lại quyến rũ đến thế. Bàn tay tôi cứ nắm chặt trái banh trên cán dù để giữ bình tĩnh.
"Da em trắng anh chẳng cần ánh sáng
tóc em mềm anh chẳng tiếc mùa xuân
trên cuộc đời sẽ chẳng có giai nhân
vì anh gọi tên em là nhan sắc"
Xe cứ lăn bánh thoăn thoắt từ cổng xe lửa số 6 ngang qua khu chợ Cũ, quẹo vào đường Lê Văn Duyệt, trời vẫn mưa như trút nước, đường thì gập ghềnh. Bàn tay nàng để trên đùi tôi cũng tưng lên, tưng xuống theo nhịp điệu của cái xich lô … tôi thì cứ ngồi im như thóc vì thật sự tôi đâu có nghĩ là mình sẽ được ngồi chung xe với nàng như thế này đâu? Ở VN không phải như ở Mỹ, trai gái, bồ bịch đâu phải muốn thân mật hay hôn hít lúc nào cũng được. Phải tìm nơi vắng vẽ, tranh tối, tranh sáng, ít người lui tới, nhưng nếu chọn lầm chỗ, ngồi rút giò lên ghế đá là một hồi chắc chắn đi chân đất về. Quen nàng bao lâu nay, tôi chỉ giỏi lắm là nắm tay nàng thôi. Cơ hội ngàn vàng đến với tôi, xe che kín mít, mưa rơi tầm tã, xe lại chạy ào ào, tôi có làm tới gì đi nữa, cũng chả ai biết, nhưng tôi vẫn ngồi im tự vi chưa ai chỉ tôi … hôn môi ra làm sao cả!
"Mình dựa vào nhau cho thuyền ghé bến
sưởi ấm đời nhau bằng những môi hôn
mình cầm tay nhau nghe tình dâng sóng nổi
hãy biến cuộc đời thành những tối tân hôn"
Xe bắt đầu lăn bánh vào bùng binh Phù Đổng Thiên Vương, bác tài bẽ cua hơi gắt theo vòng tròn nên nàng ép sát hẵn vào người tôi. Má nàng chạm vào môi tôi làm tôi điếng người. Mười tám tuổi tôi mới được hôn lên má một đứa con gái. Người tôi cứ đờ ra…tay tôi đang nắm cán dù, khép chặt lại, làm trái banh trên cán dù sút ra, xém rớt xuống đường, may mà tôi chụp lại kịp, nhét vội vào túi quần, định bụng ngày mai sẽ gắn lại hộ nàng.
Xe tới trước của quán cà phê, tôi vội vã trả tiền và dẫn nàng chạy ù vào quán. Kiếm một góc tối, hai đứa tôi ngồi vào và gọi nước uống. Không biết chúng tôi ngồi như thế bao lâu và làm cái gì nữa, chỉ biết khi kêu xich lô về thì trời đã tạnh mưa. Lần này tôi dạn hơn, ôm nàng thật chặt lấy cớ trời mưa sợ nàng lạnh và thỉnh thoảng 2 đứa trao đổi vài nụ hôn thật nhanh chóng.
"Anh vuốt tóc em cho đêm khuya tròn giấc
anh sẽ nâng tay cho ngọc sát kề môi
anh sẽ nói thầm như gió thoảng trên vai
và bên em tiếng đời đi rất vội"
Chia tay nàng về, mĩm cười sung sướng tôi bắt đầu phóng xe ra đầu hẽm. Căn hẽm có khá nhiều ổ gà mà bình thường tôi chả bao giờ để ý đến, thế mà tối đó tôi lại cảm nhận được từng cái ổ gà một. Lớn có, bé có, cỡ nào tôi cũng biết! Mỗi lần bánh xe tôi lăn qua 1 ổ gà là 1 lần tôi giật thót cả mình lên như có ai đá vào hạ bộ của mình. Đoạn đường từ Cổng xe lửa về khu Bàn Cờ bỗng dưng dài lê thê và nhức nhối…
Có nhiều đoạn thay vì ngồi đạp xe thì tôi phải đứng lên đạp như "anh hùng xa lộ" cho bớt đau. Tôi hoang mang không biết nguyên do tại sao? Tôi nghĩ chắc tôi uống nhầm cà phê cũ bị nhiễm độc. Tới đầu đường Phan Thanh Giản và Cao Thắng, thấy gần về tới nhà, tôi đứng lên bàn đạp ra sức đạp nhanh hơn, đồng thời đưa tay kéo cái ống quần cho dãn ra 1 tí thì nhận ra quả banh nhỏ gắn trên cán dù vẫn nằm trong túi tôi. Một tay lái xe, một tay tôi mân mê quả banh, chửi thầm thằng chủ quán cà phê và quyết định hôm nào đi ngang tiệm đó sẽ ném vào tiệm vài quả banh cho thằng chủ xanh mặt luôn để trả thù nó cho tôi uống cà phê nhiễm độc làm tôi bị đau! 
Ôi ngày xưa còn bé … sao mà …ngu thế nhỉ?